Lâm Gia thực sự lo lắng lỡ đâu người kia bị biến dị, rồi quay sang cắn chết Khương Vũ thì sao.
“Cậu ấy an toàn. Đang ăn mì gói.”
Chưa có dấu hiệu gì cho thấy sắp hóa thành xác sống cả.
Nghe câu trả lời của Khương Vũ, Lâm Gia mới yên tâm phần nào. Nhưng rồi lại thấy không ổn nam nữ độc thân ở chung một phòng thế kia, nhỡ đâu người đó nổi máu tà tâm, giết người diệt khẩu thì sao?
Cô ấy đang định nhắc nhở Khương Vũ đề phòng một chút.
Thì từ trong phòng, chàng trai kia cũng bước ra cửa sổ, tay cầm tô mì đang bốc khói nghi ngút. Gương mặt cương nghị, đường nét sắc lạnh, khí chất như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi vỏ.
“Hạ Chu!”
Lâm Gia suýt hét lên vì kích động, là một trong những gương mặt nổi bật nhất trường!
Cô ấy đúng là quá may mắn rồi. Trong đại nạn mà lại được sống cạnh hai “đại thần” như vậy.
Cô ấy lập tức nuốt trọn lời định nói vào bụng. Dù Hạ Chu có vẻ lạnh lùng, không thân thiện cho lắm, nhưng nhân phẩm thì khỏi chê.
Hơn nữa, người theo đuổi Hạ Chu trong trường đông không đếm xuể, từ tám nghìn đến mười nghìn cũng chẳng sai, vậy mà chưa từng nghe có tin đồn mập mờ với bất kỳ cô gái nào.
Trên diễn đàn, có người còn lén đoán chắc anh... không thích con gái.
Làm tròn lên thì... cũng đều là chị em cả thôi.
Lâm Gia lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
"Cậu biết tôi à?"
Hạ Chu nhướn mày, vẻ mặt có chút khó hiểu, rõ ràng không nhớ ra mình từng gặp người này bao giờ.
Câu hỏi quen quen ấy khiến tim Lâm Gia khẽ run lên: "Biết... qua ảnh thôi."
Cô ấy chưa kịp xấu hổ thì tâm trí đã chuyển sang chuyện khác.
"Mì ly mấy cậu ăn vị gì thế? Tôi có bún ốc, đổi với mấy cậu nhé!"
"Cậu có muốn ăn bún ốc không?" Khương Vũ nghiêng đầu hỏi nhỏ, cô chưa từng thử, chỉ nghe nói nó rất nặng mùi.
"Không."
Hạ Chu dứt khoát từ chối.
"Chúng tôi đều không thích bún ốc." Khương Vũ cúi đầu đáp lại.
"Đúng là không biết thưởng thức..."
Lâm Gia bĩu môi, tỏ vẻ thất vọng, sau đó dứt khoát đóng sầm cửa sổ lại.
Khương Vũ: “...”
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Khương Vũ lấy dâu tây trong tủ lạnh ra rửa sạch, đặt lên bàn. Sau đó, cô còn bẻ đôi hai quả chuối, đưa cho Hạ Chu một nửa.
Thấy vẻ mặt khó diễn tả của Hạ Chu, cô vội giải thích: "Không ăn sớm thì sẽ hỏng mất, dù có để trong tủ lạnh cũng vậy thôi."
"Ăn đi, cậu ăn đi."
Hạ Chu không chắc liệu cô có đối xử tốt với ai cũng như vậy không, nhưng trong mắt anh, Khương Vũ rõ ràng là người hơi ngây thơ quá mức.
Một người chẳng có chút cảnh giác nào như cô, ở trong thời buổi rối ren này, kiểu gì cũng bị người khác lột đến tận xương.
"Nhưng mẹ tôi nói... như vậy là không tốt. Phải biết chia sẻ nữa."
Khương Vũ vẫn cảm thấy nếu chỉ mình cô ăn, để người khác nhìn thì tàn nhẫn lắm.
Hạ Chu nhận lấy nửa quả chuối: "Vậy tôi ăn cái này. Tôi không thích dâu tây."
"Vậy thì tốt rồi."
Khương Vũ bưng tô dâu đi, bước chân nhẹ tênh.
Thì ra cũng có người không thích ăn dâu tây thật đấy.
Cô chẳng mảy may nghi ngờ gì, cũng không cố phân tích lời của Hạ Chu có thật lòng không.
Ăn “trái cây trước giờ ngủ” xong, cô rửa qua mặt, dội nước cho sạch chân rồi lên giường nằm nghỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
