Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

“Khương Vũ, hình như trong tòa này tôi chỉ thấy mỗi cậu đấy. Không lẽ chỉ còn hai đứa mình sống sót?”

Cô bạn đang ăn bún cay dưới lầu nói bằng giọng u sầu, nhưng tâm trạng thê thảm đó chẳng hề ảnh hưởng đến khả năng... ăn uống của cô nàng.

“Không rõ nữa... Nhưng mà sao cậu biết tên tôi là Khương Vũ?”

Dù học sơn dầu, nhưng Khương Vũ còn vẽ được cả tranh thủy mặc lẫn truyện tranh. Trên mạng trường, hơn một nửa số người đều theo dõi bộ truyện tranh học đường siêu máu lửa của cô “Đập vỡ đầu cậu”.

Nếu không phải vì cô rất ít khi lên diễn đàn, chắc hẳn đã sớm bị người ta dí dao đòi đăng chap mới rồi.

“À...”

Khương Vũ gật đầu, thầm khâm phục trí nhớ của cô ấy.

Chứ cô thì... hay quên tên người khác lắm.

Khương Vũ đã ăn hết tô bún cay, đang chuẩn bị đóng cửa sổ lại thì bên kia hàng cây ven đại lộ chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Nghe âm thanh, số người chạy không ít.

Lúc này, không chỉ cô và Lâm Gia tò mò hé cửa, mà rất nhiều sinh viên cũng đã kéo ra ban công nhìn xuống.

Chỉ thấy từ khu rừng óc chó phía sau, đầu tiên là mấy chục sinh viên chạy ra, ngay sau đó là hàng trăm dị biến giả ập tới.

“Vãi... Đám bên sân thể dục đó... dẫn cả đống quái qua rồi à?”

Lâm Gia lập tức đóng sập cửa sổ, nhưng vẫn đứng nán lại ở ban công.

Khương Vũ cũng hốt hoảng bỏ rác vào túi, chuẩn bị đóng cửa sổ theo. Nhưng đúng lúc ấy, cô chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc giữa dòng người đang chạy trốn bên dưới.

Hạ Chu!

Sao anh lại có mặt ở đó?

Dù khoảng cách giữa anh và lũ xác sống biến dị phía sau còn khá xa, nhưng nhóm sinh viên đang chạy hỗn loạn kia lại khiến đám dị biến trong ký túc xá cũng bị kích động, rống lên rồi tràn ra, hướng thẳng về phía sân.

Phía trước thì có bầy quái chắn đường, phía sau lại bị truy sát, giờ có là thần tiên cũng khó thoát thân.

Hạ Chu cau mày. Anh vốn biết khu ký túc cũng chẳng khá khẩm gì, nhưng lúc lũ nhiễm bệnh bùng phát, anh đang tham gia chạy bộ 10.000 mét, bị kẹt cùng đám bạn trong phòng dụng cụ ở sân thể dục.

Phòng đó không có nước, không có đồ ăn. Mọi người không thể trụ được lâu, đành đánh liều bứt phá bằng đường mòn về ký túc.

Lúc này, đám sinh viên phía sau đã bị bắt kịp. Nhóm phía trước thì đâm đầu vào một bầy dị biến bất ngờ lao ra từ trong ký túc xá.

Cả đội chạy trốn bị đánh tan tác.

Hạ Chu định chạy về phía rặng cây nhỏ sau bồn hoa nếu kẹt quá thì còn có thể leo lên cây tránh tạm. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng gọi từ tầng trên vang vọng xuống: “Hạ Chu! Chạy về phía này!”

Trên tầng, Khương Vũ đã chuẩn bị xong, chỉ đợi Hạ Chu tới gần là sẽ thả dây xuống.

Nếu là người lạ thì cô còn do dự xem có nên cứu không, nhưng nhìn người quen sắp bị nuốt sống, cô thật sự không làm ngơ được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc