Từ nhỏ cha ta đã t ử trận, ông không có cơ hội xoa đầu ta.
Cha ta không có anh em ruột thịt, chỉ có một người anh trai dòng thứ, vì vậy gia nghiệp liền được giao vào tay bác cả dòng thứ. Mẫu thân ta sức khỏe không tốt, gắng gượng đến lúc ta bảy tám tuổi thì bệnh tình bà trở nặng, cuối cùng cũng qua đời.
Giờ đây nhớ lại Mẫu thân, ấn tượng sâu sắc nhất trong ký ức ta chỉ còn là hình ảnh Mẫu thân ngồi trong khoảng sân cũ kỹ giặt giũ quần áo thuê cho người khác, còn ta thì đứng trong sân nhìn Mẫu thân.
Đó có lẽ là hồi ta vừa bị ngã đ ập đầu, ta lúc ba bốn tuổi, không kiểm soát được cơ thể mình, làm bẩn cả ra quần.
Mẫu thân rất tức giận, giơ bàn tay lên, đ ánh ta một trận thật đau. Ta cảm thấy sau lưng đau điếng, khóc toáng lên, trong lòng ngập tràn tủi thân.
Nhưng Mẫu thân đ ánh được một lúc, lại ôm chầm lấy ta, rồi hòa khóc cùng ta.
Thấy Mẫu thân khóc, ta sững người. Dù sợ Mẫu thân, ta vẫn rất gần gũi Mẫu thân. Mẫu thân khóc đau lòng quá đỗi, lòng ta cũng thấy nặng trĩu khó chịu, nên ta níu tay áo lau nước mắt cho Mẫu thân, ngập ngừng an ủi bà: "Mẫu thân đừng khóc... Tiểu Mãn không đau, không đau nữa."
Vậy mà Mẫu thân lại khóc dữ hơn.
Ta luống cuống không biết làm sao, đợi Mẫu thân khóc xong, nhìn Mẫu thân lau khô nước mắt. Mẫu thân lại dùng đôi bàn tay vừa lạnh buốt, sưng đỏ, lại mọc đầy nốt cước dắt ta vào nhà, thay cho ta một bộ quần áo sạch sẽ, rồi lại ra ngoài tiếp tục công việc còn dang dở.
Ta ngồi trước khung cửa sổ lộng gió, nhìn Mẫu thân ra sức giặt giũ, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng ho như xé phổi.
Trời ngày càng lạnh lẽo, nhưng chúng ta không có vải, khung cửa sổ thủng này chẳng bao giờ vá lại được, bệnh của Mẫu thân cứ tái đi tái lại, chẳng hề thuyên giảm. Mỗi ngày đều tất bật vì miếng cơm manh áo, Mẫu thân không lúc nào ngơi tay, không có thời gian xoa đầu ta.
Ta lúc đó cũng chỉ biết nghĩ rằng, bao giờ thúc dòng thứ mới nhớ tới, mà sửa lại cái cửa sổ này cho chúng ta.
Chỉ cần cửa sổ được sửa xong, thì bệnh của Mẫu thân cũng sẽ khỏi thôi.
Nhưng cửa sổ vẫn cứ thủng, bệnh của Mẫu thân cũng không khỏi được.
Tay của hoàng đế chỉ xoa đầu ta một lúc, rồi buông ra.
Thật ra ta muốn Người tiếp tục xoa đầu ta, nhưng lại sợ Người từ chối, nên đành ngoan ngoãn không lên tiếng. Ta nghe thấy hoàng đế hỏi ta: "Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Giọng Người nhẹ nhàng, êm ái như chính con người của Người, khiến ta không kìm được muốn gần gũi, nhưng lại không dám quá thân mật.
"16 tuổi rồi."
Ta đứng thẳng, trả lời câu hỏi của Người một cách nghiêm túc, trong lòng nghĩ, hoàng đế chỉ lớn hơn ta 4 tuổi thôi.
Hoàng đế nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, rồi không nói gì thêm, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó. Ta không dám lên tiếng làm phiền Người, nhưng lại cảm thấy cơ hội gặp được Người thực sự hiếm có, do dự không biết có nên mở lời gì đó hay không, nhưng chưa kịp suy nghĩ xong thì đã có người đến.
Người này ta quen, là đại tổng quản bên cạnh hoàng đế, Sở Trung Quan. Thuốc bồi bổ của Lương phi cũng chính là do Người sai người đổ đi. Trông Người thật dữ tợn... ta khép chặt miệng lại, không còn nghĩ đến việc trò chuyện với hoàng đế nữa.
Sở Trung Quan bước tới, hành lễ, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không thay đổi sắc thái khi đối diện với hoàng đế, nhưng giọng điệu thì rất kính trọng: "Hoàng thượng, ngự sử đã rời đi."
Rồi Người cúi người chào ta: "Thục phi nương nương."
Thực ra... Người cũng không dữ dằn như các cung nữ nói, ta có thể cảm nhận được Người không có ác ý.
Hoàng đế gật đầu, trong lòng ta hồi hộp, liệu Người có định đi không?
Quả thật, hoàng đế chuẩn bị đi rồi.
Sở Trung Quan giúp hoàng đế khoác lên áo choàng.
"Vườn hoa trong cung gió lớn, đừng để bị cảm lạnh, chơi đá cầu xong thì mau quay về Bạch Lộc Đài."
Hoàng đế nhìn thấy quả cầu đá trong tay ta, trước khi đi Người dặn ta nhanh chóng quay về Bạch Lộc Đài. Ta cảm thấy ấm lòng, không kìm được vui sướng: "Ngài yên tâm, sức khỏe của thần rất tốt, hai năm rồi thần thiếp chưa ốm lần nào!"
Thực ra có chút phóng đại, ta cũng đã từng bị bệnh vài lần, nhưng không đáng kể, lúc trước trong hoàn cảnh khó khăn như vậy ta vẫn lớn lên bình yên, huống chi từ khi vào cung ta sống những ngày vui vẻ. Đậu Khấu chăm sóc ta rất kỹ, hai năm nay ta chưa từng bị cảm lạnh lần nào, lúc này nói ta khỏe mạnh, không phải là nói dối để làm Người vui.
Người quay lại, vẻ mặt không hiểu lắm.
"Chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?" Ta nhìn Người, mong đợi Người gật đầu.
Nhưng hoàng đế không gật đầu, chỉ cười nhẹ với ta rồi quay người rời đi. Lần này Người không quay lại, thật sự đi rồi.
Nói không thất vọng là giả, nhưng ta cũng không buồn lâu, vì hoàng đế rất thích thay đổi tấu chương, Người bận lắm.
Ta cũng đã quen với việc lâu lâu không gặp Người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
