Ân Chỉ nói, đợi ta biết viết tên ta và tên Người rồi, Người sẽ thích ta nhất, cho nên sau đó hễ có thời gian, ta lại đến thư phòng luyện chữ.
Nhưng ta thật sự không đủ thông minh, quanh đi quẩn lại 4 chữ đó học rất lâu, vẫn có chút không nhớ rõ nét bút, trong lòng không khỏi buồn bực. Thấy ta không vui, Đậu Khấu bèn may y phục mới để dỗ ta, chỉ là may xong lại không chịu cho ta xem.
"Năm ngày nữa là đến sinh thần của Nương nương rồi." Nàng ấy chải tóc cho ta, động tác nhanh nhẹn mà không mất đi sự dịu dàng, "Cứ xem như là quà sinh thần nô tỳ chuẩn bị cho Nương nương đi ạ."
Ta ngạc nhiên, sinh nhật Tiểu Mãn ta năm nay sao lại đến nhanh thế?
Lần trước đón sinh thần, là lúc còn ở Bạch Lộc Đài, Đậu Khấu đã làm cho ta món kẹo cao lê cực kỳ ngon.
Khi còn hai ngày nữa là đến sinh thần của ta, Tô Trung Quan đã lâu không gặp mang theo một hòm đồ chơi trở về, lúc ông ấy đến tặng quà cho ta, cả người trông có vẻ rất mệt mỏi. Ngay sau đó, Hiền Phi ngày thường sống ẩn dật ăn chay niệm Phật, đột nhiên lại mở cửa điện.
Vào cung lâu như vậy rồi, ta chỉ gặp nàng ấy một lần ở cung yến.
Đậu Khấu từng nói, Hiền Phi là biểu muội của Ân Chỉ, cho nên giữa hai người, đương nhiên là thân thiết hơn một chút.
Ta hiểu mà, thế nhưng nghe tin Ân Chỉ đến chỗ Hiền Phi, lòng ta vẫn có chút không thoải mái, hình như hơi tức giận, lại có chút hụt hẫng, hoặc là cảm giác gì khác nữa.
Ta nói không rõ được, dứt khoát chỉ một lòng luyện chữ, đến cả Ân Chỉ về rồi, ta cũng không để ý, mãi đến khi Đậu Khấu lên tiếng thỉnh an, ta mới hoàn hồn, vội vàng giấu đi những tờ giấy đã viết.
Vốn không muốn nói chuyện với Người, trong lòng ta vẫn còn đang giận, nhưng Người mặt lộ vẻ mệt mỏi, lại còn mỉm cười với ta, ta liền mềm lòng.
Đêm đó Ân Chỉ ôm ta rất chặt, nhưng ta lại không ngủ được. Điều này dẫn đến cả ngày hôm sau ta cứ mơ mơ màng màng, lúc luyện chữ cứ ngáp liên tục, Đậu Khấu khuyên ta đi ngủ một lát, nhưng ta chỉ lắc đầu nguầy nguậy, muốn viết ra một tờ chữ đẹp hơn nữa.
Từng nét từng nét, từng chữ một.
Ta biết mình không thông minh, đành phải không ngừng lặp đi lặp lại trên giấy 4 chữ mà Ân Chỉ dạy ta viết, chỉ sợ dừng lại là sẽ quên mất. Cứ thế, trước bữa tối, cuối cùng ta cũng viết được một tờ đẹp nhất, nhưng Ân Chỉ lại sai Bão Ngọc truyền lời, nói Người sẽ về muộn hơn.
Ta có chút chán nản, nhưng lại thực sự buồn ngủ không chịu nổi, thầm nghĩ, ngày mai ban ngày đưa cho Người xem cũng vậy thôi, bèn đi nghỉ trước. Đêm đó ta ngủ rất ngon, còn mơ một giấc mơ đẹp. Mơ thấy ta đưa chữ đã viết xong cho Ân Chỉ xem, Người khen ta viết đẹp, rồi nói với ta: "Ta thích Tiểu Mãn nhất!" Ta liền vui vẻ ôm lấy Người, trong lòng sung sướng vô cùng.
Giấc mơ này quá chân thực, đến nỗi khi tỉnh dậy phát hiện chỉ là mơ, trong lòng vẫn có chút mất mát.
Ta ngồi dậy từ trên giường, trong tẩm điện yên tĩnh lạ thường, bên cạnh không có Ân Chỉ.
Nhìn ánh sáng ban mai đã rực rỡ, lòng ta buồn bực vô cùng, nhất định là ta ngủ say quá, Người đi rồi mà cũng không phát hiện. Đúng lúc định xuống giường, giọng của hai tiểu cung nữ từ sau bình phong vọng tới.
"Đêm qua Hoàng thượng cả đêm không về điện..."
"Ta nghe nói, là nghỉ lại ở chỗ Hiền Phi nương nương..."
Trong đầu ta như có tiếng sét đánh, Ân Chỉ đêm qua không về, Người ở cùng Hiền Phi.
Giây phút này, ta ý thức rõ ràng rằng, thứ vốn dĩ có thể thuộc về mình, đã bị người khác cướp mất rồi. Ân Chỉ lừa ta, cho dù ta có đưa chữ viết xong cho Người xem, Người cũng sẽ không thích ta đâu.
Không tốt, không tốt, một chút cũng không tốt.
"Câm miệng!"
Giọng nói cố nén của Đậu Khấu vang lên, nghe cực kỳ nghiêm khắc: "Ai cho các ngươi lá gan đó, dám sau lưng Nương nương mà lắm lời?!"
Hai tiểu cung nữ luôn miệng xin tha, sau đó lí nhí vâng dạ rồi đi xa. Giây tiếp theo, Đậu Khấu bưng y phục mới, tươi cười đi vào, nhưng ngay sau đó sắc mặt nàng ấy trở nên hoảng hốt, vội vàng đi đến bên giường.
Ta ngây ngốc ngồi trên giường, giọng như sắp khóc gọi nàng ấy: "Đậu Khấu..."
Đậu Khấu ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: "Không khóc không khóc, Nương nương đừng khóc, có Đậu Khấu ở đây rồi."
Ta nén nước mắt lại, trong lòng từng cơn tủi thân dâng lên.
"Ta muốn về Bạch Lộc Đài."
Ta ngẩng đầu nhìn nàng ấy, thì thầm nói: "Đậu Khấu, ta muốn về Bạch Lộc Đài."
Nếu biết bây giờ sẽ đau lòng thế này, ta nhất định đã không dọn vào Hòa Khánh Điện, ở Bạch Lộc Đài đá cầu, ta sẽ không buồn.
Đúng vậy, về Bạch Lộc Đài rồi, ta sẽ lại vui vẻ như trước kia.
Ta nhanh chóng xuống giường, ôm lấy bộ y phục mới Đậu Khấu may cho ta, lại tìm những bộ y phục khác trong rương ra, muốn gói lại cùng nhau mang về Bạch Lộc Đài. Đậu Khấu vội vàng đến ngăn ta, giọng lo lắng: "Nương nương, Hoàng thượng còn chưa về——"
"Ta chỉ muốn về Bạch Lộc Đài!"
Ta ngắt lời nàng ấy, bĩu môi: "Đậu Khấu, ta không muốn ở Hòa Khánh Điện nữa, ta không vui, rất rất không vui..."
"Vì sao không vui?" Giọng Ân Chỉ truyền đến, Người sắc mặt tái nhợt, khoác áo choàng lớn đi vào, nhìn thấy ta lại nhíu chặt mày, "... Sao không mang giày?"
Ta không thèm để ý đến Người, ôm một đống y phục tiếp tục thu dọn.
Đậu Khấu thấy khuyên không được, chỉ đành khó xử nhìn ta, Ân Chỉ bèn bảo nàng ấy lui xuống trước, ta chỉ coi như không nghe thấy gì, tìm một chiếc áo choàng, gói y phục lại với nhau.
Ân Chỉ đi tới, nhẹ nhàng gọi ta một tiếng: "Tiểu Mãn..."
Ta bịt chặt tai lại, không muốn nghe giọng của Người, sau đó nhanh chóng quay về giường, trốn vào trong chăn, dường như chỉ có làm vậy mới khiến ta cảm thấy an tâm hơn một chút.
"Tiểu Mãn."
Ân Chỉ đi đến bên giường ngồi xuống, vô cùng bất đắc dĩ, "Nàng nghe ta giải thích."
Ta thật không có tiền đồ, chỉ nghe một câu này, nước mắt liền lập tức tràn đầy hốc mắt, rồi không nghe lời mà rơi xuống.
"Kẻ lừa đảo!"
Ta sụt sịt mũi, vừa khó chịu vừa cố chấp khăng khăng: "Người lừa ta!"
Nỗi tủi thân trong lòng cứ cuộn lên hết lần này đến lần khác, ta đau lòng đến mức giọng nói cũng nhỏ đi: "Ta không muốn thích Người nữa..."
Tiếng nói vừa dứt, ta đã bị Ân Chỉ kéo ra khỏi chăn, Người nhìn ta cực kỳ nghiêm túc: "Làm việc không thể bỏ dở giữa chừng, Tiểu Mãn, như vậy không công bằng với ta."
Nói rồi Người lại dịu dàng hơn, lau nước mắt cho ta: "Ta đã thấy chữ của Tiểu Mãn rồi, viết rất đẹp, ta cũng biết những ngày này, Tiểu Mãn học chữ rất chăm chỉ... Ta nói lời giữ lời, từ nay về sau, ta thích Tiểu Mãn nhất, được không?"
Nghe những lời này, lòng ta càng thấy tủi thân hơn, Ân Chỉ còn không biết hôm nay là sinh thần của ta, qua tối nay, ta đã mười bảy tuổi rồi, Người nghĩ ta vẫn dễ lừa như trước kia sao? Bĩu môi, ta vẫn canh cánh trong lòng chuyện đêm qua: "Hôm qua nói mới tính, hôm nay nói không tính."
"Không tính sao?"
Nghe ta nói vậy, Ân Chỉ ngược lại có vẻ rất vui, trên mặt mang nụ cười ôn hòa, "Nếu ta nói, thực ra đêm qua ta không hề ở cùng Hiền Phi thì sao? Có tính không?"
"Nếu ta lại nói, sau này chỉ thích Tiểu Mãn thôi thì sao? Có tính không?"
Ân Chỉ nói, đêm qua Người không ở cùng Hiền Phi.
Ân Chỉ lại nói, sau này chỉ thích ta.
Ta cúi đầu nghĩ ngợi, ý của hai câu này ghép lại với nhau, đại khái là, trước kia Người thích ta, sau này Người chỉ thích ta. Lời này nghe thật khiến người ta không nỡ từ bỏ, ta có chút do dự, nếu là như vậy... thực ra hôm nay tính, hình như cũng không phải là không được.
Thế là ta gật đầu, có chút ngập ngừng mở miệng: "Vậy, vậy thì tính đi..."
"Được, vậy cứ quyết định thế nhé." Ân Chỉ cười gật đầu, ôm ta vào lòng, "Tiểu Mãn không cần phải thích ta nhất, nhưng phải luôn luôn thích ta, được không?"
Ta gắng sức gật đầu, ở trước ngực Người rất nghiêm túc hứa hẹn: "Ta sẽ luôn luôn, luôn luôn thích A Chỉ!"
Bởi vì có chút áy náy vì trước đó đã hiểu lầm Ân Chỉ, ta mặc cho Người ôm rất lâu cũng không động đậy, đợi đến khi Người buông ta ra, ta phát hiện trên cổ mình có thêm một sợi dây đỏ, trên đó còn treo một chiếc chìa khóa nhỏ bằng ngọc.
"Quà sinh thần, có thích không?"
Ta vẫn còn hơi chưa phản ứng kịp, nắm lấy chiếc chìa khóa nhỏ ngây người ra đó.
Ân Chỉ nhẹ nhàng nâng mặt ta lên, nghiêm túc nhìn ta, ánh mắt dịu dàng mà kiên định——
"Tiểu Mãn phải sống lâu trăm tuổi nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
