Cứ thế, ta ở lại Hòa Khánh Điện. Thời gian ngày lại ngày trôi qua, ta và Ân Chỉ cũng ngày càng thân quen hơn, biết được rất nhiều rất nhiều chuyện mà người khác không biết.
Ân Chỉ rất bận, nhưng thực ra cũng không bận như ta nghĩ.
Người cũng không phải lúc nào cũng thích xem tấu sớ, có những lúc, Người sẽ đọc sách, còn viết chữ nữa.
Thật kỳ lạ. Tuy ta không nhận ra Người viết những gì, nhưng ta cứ thấy chữ Người viết đẹp hơn của người khác.
Buổi tối trong tẩm điện vẫn không đốt than. Tô Trung Quan nói, cơ thể Ân Chỉ không chịu được khô nóng, đốt than sẽ bệnh nặng hơn. Ngài ấy còn nói với ta, thực ra A Chỉ ghét nhất là uống thuốc đắng, nhiều lúc đều lén đổ đi.
"Nương nương tuyệt đối đừng quên."
Tô Trung Quan mang cho ta bánh ngọt vị hoa quế, nghiêm túc dặn dò ta: "Chuyện quan trọng như giám sát Hoàng thượng uống thuốc, lão nô xin giao cho người."
"Bị bệnh thì phải uống thuốc, uống thuốc bệnh mới khỏi." Nghĩ vậy, ta lập tức cảm thấy trách nhiệm trên vai mình thật nặng nề. Cảm nhận được sự tin tưởng của Tô Trung Quan dành cho mình, ta chắc nịch đảm bảo với ngài ấy: "Trọng Tựu tiên sinh yên tâm, con nhất định sẽ trông chừng A Chỉ ngoan ngoãn uống thuốc."
Tô Trung Quan cười hiền hòa, chẳng giống chút nào vẻ nghiêm khắc như người khác nói. Ngài ấy thì thầm nói với ta: "Hoàng thượng uống thuốc xong nếu thấy đắng – dưới giá sách có một cái hộp bát bảo, bên trong đựng rất nhiều mứt, Hoàng thượng ăn một viên, người ăn hai viên."
Ta thích ăn mứt, nhưng lại không hiểu: "Tại sao ta lại được ăn hai viên?"
Chẳng làm gì cả, lại còn được ăn nhiều hơn Ân Chỉ một viên mứt, khiến ta thấy ngại quá.
Tô Trung Quan nhìn ta đầy trìu mến, không hề tỏ ra phiền vì ta hỏi nhiều, ngài ấy nói: "Bởi vì nương nương là một đứa trẻ ngoan, xứng đáng được ăn thêm một viên."
À, thì ra là vậy.
Thế là ta yên lòng nhận lấy. Sau đó quả nhiên tìm thấy cái hộp bát bảo kia dưới giá sách. Mở ra xem, đầy ắp cả hộp toàn là mứt, ngửi thôi đã thấy thơm ngọt. Đến nỗi mỗi lần Ân Chỉ uống thuốc, ta còn tích cực hơn cả Người, chỉ sợ Người vì sợ đắng mà lén đổ thuốc đi.
Đợi Người uống thuốc xong, ta liền bóc cho Người một viên mứt hạt sen ngọt lịm, sau đó lại bóc cho mình hai viên.
Lần đầu tiên Người nhìn thấy hộp bát bảo này, cũng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc. Rồi Người nhìn ta: "...Tiểu Mãn sao lại biết hộp bát bảo ở dưới giá sách?"
Trong lòng ta giữ vững suy nghĩ đây là bí mật giữa ta và Tô Trung Quan, không chịu nói cho Ân Chỉ biết, nhưng lại cảm thấy hơi chột dạ, không dám ngẩng đầu nhìn Người, chỉ một mực chối quanh: "Là... là nó tự chạy ra đó!"
Ân Chỉ buồn cười nhìn ta, đôi mắt dịu dàng như mặt hồ sâu thẳm, "Sao chỉ cho ta một viên thôi vậy... Tiểu Mãn ngoan, sao lại bị mua chuộc nhanh thế?"
Ta phản bác theo phản xạ: "Ta làm gì có!"
Tiếng vừa dứt lại lập tức đưa tay che miệng, chỉ sợ mình lỡ lời nói ra điều gì. Nhưng Ân Chỉ gật đầu: "Là Trọng Tựu tiên sinh, đúng không?"
Ta mở to mắt, nghĩ mãi cũng không thông, sao Người lại biết là mứt Tô Trung Quan đưa cho chứ?
Rõ ràng ta chẳng nói gì cả! Trong lòng ta bực bội vô cùng, ngay cả Đậu Khấu cũng không biết... Lúc ta mang bánh ngọt cho nàng, suýt chút nữa là nói tuột ra hết, cuối cùng vẫn kìm lại được.
Nhưng Ân Chỉ vẫn tốt như vậy. Người nói với ta, sẽ không nói cho Tô Trung Quan biết kế sách đã bại lộ, Người cũng sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, có điều—
Sau này mỗi lần uống thuốc xong, ta phải lén đưa thêm cho Người một viên mứt nữa, coi như trả công, ta có thể ăn ba viên mứt.
"Ngoài chúng ta ra, không ai biết cả."
Thôi được, bị Người thuyết phục rồi.
Bây giờ là buổi chiều, ta bị viên mứt trong tay áo cuốn hút, chẳng muốn nghỉ trưa chút nào.
Ân Chỉ gật đầu: "Một khắc."
Ta cười hì hì kéo tay Người tiếp tục nói lời hay ý đẹp, tuy nói tới nói lui cũng chỉ loanh quanh mấy câu đó, nhưng vẫn khiến Ân Chỉ nới lỏng thành hai khắc.
Tốt quá, có thể đi tìm Đậu Khấu rồi.
Ta chạy ra khỏi Hòa Khánh Điện, quen đường quen lối rẽ một cái, vừa nhìn đã thấy Đậu Khấu đang thêu thùa trong phòng trực sự.
"Đậu Khấu, Đậu Khấu!" Tuy buổi sáng mới gặp, nhưng ta vẫn thấy hơi nhớ nàng. Viên mứt trong tay áo ngọt thế này, Đậu Khấu nhất định sẽ thích: "...Nàng mau đoán xem, ta mang gì cho nàng này?"
Đậu Khấu cười rất ngọt ngào, giả vờ ngạc nhiên: "Ái chà, là bánh ngọt? Hay là kẹo mạch nha?"
"Đều không phải." Đến gần rồi, ta đắc ý bảo nàng nhắm mắt lại, "Cậu nếm thử là biết ngay!"
Nói xong, liền đút viên mứt hạt sen trong tay áo vào miệng nàng.
"Ngọt quá."
Đậu Khấu mở mắt ra, cười nhìn ta, "Là mứt hạt sen."
Ta hau háu nhìn: "Đậu Khấu có thích không?"
Nàng gật đầu: "Thích ạ, thích vô cùng. Mứt hạt sen nương nương cho thật ngọt, nô tỳ chưa bao giờ được ăn mứt hạt sen nào ngọt như vậy!"
Ta yên tâm rồi, nàng thích là tốt rồi. Chỉ cần nàng thích, ta liền thấy vui vẻ. "Sau này ngày nào ta cũng có thể mang mứt ngon cho Đậu Khấu, ngày mai mang vị khác cho nàng!"
Nhưng Đậu Khấu lại lắc đầu. Nàng dùng tay giúp ta sửa lại búi tóc hơi rối vì chạy, vừa dặn dò: "Nương nương ngoan, người tự ăn là được rồi, không cần mang cho nô tỳ đâu ạ."
"Nàng yên tâm, ta ăn rồi." Ta nhìn quanh bốn phía, tự cho là rất kín đáo rồi, bèn nhỏ giọng nói với nó: "Sau này ngày nào ta cũng có ba viên mứt, ta ăn một viên, Đậu Khấu ăn một viên, còn thừa một viên ta sẽ lén giấu vào trong cái túi thơm nàng may cho ta để dành, hai đứa mình sau này lén ăn."
Mứt trong hộp bát bảo kia, dường như ăn mãi cũng không hết.
Đậu Khấu khẽ thở dài một tiếng: "Nương nương ơi—"
Nàng bất đắc dĩ nhìn ta một cái, nhưng vẫn khen ta: "Nương nương ở phương diện này, đúng là rất thông minh."
Trải nghiệm được người khác khen thông minh thật sự hiếm có, ta hơi xấu hổ, cúi đầu khiêm tốn: "Thật ra cũng bình thường thôi, A Chỉ mới thông minh ấy."
Nếu không phải Người, làm sao có được viên mứt dư ra đó chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



