Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Đồ ăn lớn nhỏ vừa khít một xe. Quản gia Chu tay phải kéo xe, tay trái xách thêm cốc trà sữa. May mà trong nhà có thang máy, chứ không thì vác đống đồ này lên lầu chắc chết.

Hôm nay mấy anh shipper cũng không gọi điện cho cô, cứ thế đặt đồ trước cửa rồi chụp ảnh gửi đi.

Hạ Văn Khê đang đắm mình trong biển kiến thức, nên chẳng hay biết gì về mấy anh shipper. Mãi đến khi cô nghe thấy tiếng quản gia Chu:

"Tiểu thư ơi, đồ của ngài đến rồi đây ạ."

Hạ Văn Khê vội vàng mở cửa, và ngay lập tức nhìn thấy chiếc xe đẩy nhỏ đặt ngay dưới chân quản gia Chu.

"Nhiều thế cơ á?"

"Đúng vậy, tiểu thư. Xem ra tất cả chỗ này đều là của ngài, cả cốc trà sữa này nữa."

Sướng!

Mình có làm gì phạm pháp đâu chứ, giàu lên thì gọi nhiều đồ ăn hơn thôi mà. Hạ Văn Khê thấy mình đúng là người tốt, chiều bản thân một chút cũng đâu có sao!

Đồ nướng, xiên que, bánh trứng, hamburger, gà rán, bánh ngọt...

Hồi còn làm nhân viên quèn, cô còn chẳng dám gọi thêm một quả trứng vào bánh. Nói gì đến những món khác. Hôm nay thì khác rồi!

Hôm nay cô gọi hẳn một chiếc bánh trứng phiên bản đặc biệt, tận bốn quả trứng!

Một ngụm trà sữa, một miếng bánh trứng, Hạ Văn Khê thấy việc xuyên không này thật đáng giá. Luận văn cũng không còn đáng sợ như vậy nữa.

Hạ Văn Khê vốn ăn khỏe, nhưng đó là Hạ Văn Khê trước kia. Cô quên mất mình đang ở trong một cơ thể khác. Khi cảm thấy no căng bụng, cô còn tự chửi mình vô dụng. Cô đứng lên đi đi lại lại trong phòng, rồi tiếp tục ngồi xuống ăn nốt chỗ còn lại.

Một tiếng sau, Hạ Văn Khê ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Lúc này, cô mới nhận ra thế nào là "mỗi người mỗi cảnh".

Lúc này trời cũng gần sáng rồi. Hạ Văn Khê chẳng buồn dọn dẹp gì nữa, cứ ngồi lì trong nhà vệ sinh, thỉnh thoảng lại quay sang nôn khan vài tiếng. Đến khi trời hửng sáng, cô mới vịn bụng lảo đảo bước ra, định xuống nhà nhờ người đưa đến bệnh viện... Hoặc là tìm người bạn bác sĩ nào đó như trong truyện ngôn tình.

Nhưng sự thật chứng minh Hạ gia không có bạn làm bác sĩ. Quản gia Chu nhanh chóng tìm tài xế đưa Hạ Văn Khê đến bệnh viện gần nhất, còn chu đáo sắp xếp cho cô một loạt các xét nghiệm. Ông ấy cũng tranh thủ gọi điện thông báo tình hình cho bố mẹ Hạ.

Lúc này, Hạ Hằng Viễn và Kha Thục Vinh đang ở nước ngoài. Dù muốn về ngay cũng không được, nên Hạ Văn Thanh xui xẻo lại bị bố mẹ triệu hồi.

Nghe nói Hạ Văn Khê nhập viện, Hạ Văn Thanh nghĩ ngay đến việc cô lại giở trò. Chuyện này đâu phải lần đầu. Lần nào cô làm thế, bố mẹ anh ấy cũng đều xót xa. Vì vậy, Hạ Văn Thanh cúp máy, gọi ngay cho trợ lý của mình, bảo anh ta đến bệnh viện xem sao. Nếu bệnh tình nghiêm trọng, anh ấy sẽ đến sau khi xong việc.

Sau khi cúp máy, trợ lý Phùng rón rén xuống giường. Ai ngờ lại làm bạn gái tỉnh giấc. Anh ta vội vàng ôm lấy cô ấy, giải thích: "Tổng giám đốc có chút việc gấp, bảo anh đi làm. Em ngủ tiếp đi."

"Thế không mau đi đi, còn lề mề ở đây làm gì?"

"Hả?" Phùng Việt ngớ người. Lúc này mới hơn bảy giờ sáng. Bạn gái anh ta không phải nên nổi giận, chửi rủa ông chủ của mình một trận sao?

Dương Cẩm Văn - bạn gái của Phùng Việt, chẳng buồn để ý đến anh ta nữa, quay lưng đi ngủ tiếp. Công việc của cô ấy cũng tương tự như bạn trai, là trợ lý cho giám đốc một công ty khác. Nhưng khác với tổng giám đốc Hạ, sếp của cô ấy là một tên điên...

Khi Phùng Việt đến bệnh viện, anh ta thấy người trên giường bệnh đã trùm kín chăn, chỉ để lộ một chút tóc. Anh ta sợ hãi đến mức định lấy điện thoại gọi ngay, nhưng bị quản gia Chu ngăn lại.

"Tiểu thư chỉ đang ngủ thôi."

Phùng Việt lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư bị bệnh gì vậy? Tổng giám đốc Hạ sáng nay có cuộc họp, nên bảo tôi đến xem trước."

"Bác sĩ nói là viêm dạ dày cấp tính."

Phùng Việt gật đầu, rồi đi ra ngoài hành lang gọi điện báo cáo tình hình cho Hạ Văn Thanh.

Hạ Văn Thanh không ngờ Hạ Văn Khê lại thực sự bị bệnh. Nhớ đến việc bố mẹ bảo anh ấy đến bệnh viện trông nom em gái, Hạ Văn Thanh đã rất "tư bản" khi giao lại việc này cho Phùng Việt.

"Hôm nay cậu cứ ở đấy trông nom nó đi, đến khi nào Hạ Văn Khê xuất viện thì thôi. Có gì thì cứ báo cho tôi."

"Vâng, tổng giám đốc Hạ."

Phùng Việt đáp lời ngay tắp lự. Thực ra anh ta cũng chẳng thấy phiền hà gì. Ở bệnh viện còn nhàn hơn khối việc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc