Nạn nhân số hai trong quá trình theo đuổi Hạ Văn Thanh của nguyên chủ... Vì là trợ lý của Hạ Văn Thanh, nên khi lười đối phó với Hạ Văn Khê, anh ấy thường giao việc này cho Phùng.
"Hạ tiểu thư, tổng giám đốc đang tiếp khách, bảo cô chờ một lát."
"Được."
Dù sao cô cũng không vội, Hạ Văn Khê nhìn quanh rồi đến ngồi trên ghế sofa dưới cửa sổ.
"Hạ tiểu thư, mời cô dùng trà."
Trợ lý Phùng tự tay bưng trà và bánh ngọt cho Hạ Văn Khê, rồi chủ động giải thích: "Tổng giám đốc đang gặp một vị khách rất quan trọng, đến bàn chuyện hợp tác, nên cô phải đợi lâu một chút."
"Ồ, không sao, anh cứ làm việc của mình đi."
Hạ Văn Khê ngồi xuống, mở điện thoại, bật... trò Chơi Tiến Lên.
Quên mang tai nghe nên cô phải tắt tiếng để chơi, sợ làm phiền người khác.
Là một phú nhị đại, tối qua Hạ Văn Khê đã nạp năm chục tệ vào tài khoản, vừa vào đã cướp cái, vừa vào đã tất tay.
Và rồi... bây giờ cô đã nạp đến lần thứ ba...
Chơi không biết bao nhiêu ván, suýt thua hết tiền thì cô nghe thấy tiếng Hạ Văn Thanh.
"Lâm tổng, vậy chúng ta thống nhất như vậy nhé, bên tôi sẽ cho người soạn hợp đồng ngay, đến lúc đó chúng ta sẽ bàn chi tiết."
Hạ Văn Khê ngẩng đầu thấy Hạ Văn Thanh và hai người khác cùng đi ra từ văn phòng, theo bản năng tắt điện thoại định đứng lên, ai ngờ lỡ tay ấn vào nút âm lượng...
"Đền!"
Lúc này Hạ Văn Thanh, người đàn ông kia, và hai trợ lý đứng sau lưng họ đều nhìn về phía cô.
Hạ Văn Thanh đành cười nói: "Xin lỗi Lâm tổng, đây là em gái tôi, con bé còn nhỏ dại, mong anh bỏ qua."
Hạ Văn Khê cũng tắt điện thoại, ngại ngùng nói: "Xin lỗi Lâm tổng."
"Không sao đâu, Hạ tổng và Hạ tiểu thư khách sáo quá."
Hạ Văn Thanh tiễn khách vào thang máy, dặn trợ lý Phùng tiễn họ rồi quay lại.
Hạ Văn Khê thấy anh ấy đến thì vội đưa giấy tờ đã mang đến.
"Em vừa nãy không cố ý đâu. Ký tên đóng dấu đi, em đi ngay."
"Chờ đấy."
Hạ Văn Thanh khó chịu cầm lấy báo cáo thực tập.
Vừa nhìn nội dung, anh ấy đã bật cười.
"Vị trí thực tập: Trợ lý tổng giám đốc. Nhận xét thực tập: Trong thời gian thực tập, sinh viên thể hiện xuất sắc, có năng lực làm việc tốt và tác phong làm việc nghiêm túc... Ha, em cũng dám viết đấy."
"Cái này gọi là nghệ thuật! Nếu anh không muốn ký thì trả lại đây, bố bảo nếu anh không ký thì về nhà bố ký cho em."
"Bố là chủ tịch hội đồng quản trị, đây là trợ lý tổng giám đốc, bố ký thế nào được? Chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn ký khống báo cáo thực tập cho con gái, người ta cười cho thối mũi."
Hạ Văn Khê hít sâu một hơi: "Vậy anh ký hay không? Hạ Văn Thanh tiên dinh?"
Cô thật không hiểu nổi, cái người này có gì tốt mà nguyên chủ lại thích đến chết đi sống lại.
"Được rồi, chờ đi."
Hạ Văn Thanh cầm báo cáo thực tập vào phòng, ký tên rồi đóng dấu, tuy không viết gì tốt đẹp vào phần nhận xét, nhưng ít ra cũng cho qua.
"Cảm ơn."
Hạ Văn Khê cầm lại báo cáo thực tập, không mở ra xem kỹ, cô ở lại lâu hơn một chút, anh trai hờ này lại nghĩ cô có ý đồ gì với anh ta thì sao?
Cô cảm ơn rồi quay người bỏ đi, thái độ đó khiến Hạ Văn Thanh khó hiểu, xong lại lắc đầu: "Nó ngoan ngoãn như vậy không tốt sao? Hạ Văn Thanh, xem ra mày sướng quen rồi đấy!"
Bây giờ đang là học kỳ cuối năm tư, sắp tốt nghiệp rồi.
Hạ Văn Khê thấy trong điện thoại của nguyên chủ có một nhóm ký túc xá, dù không ai nói gì, cô vẫn khá bất ngờ, không ngờ đại tiểu thư vẫn ở ký túc xá.
Nghĩ một lát, Hạ Văn Khê gửi mấy bao lì xì vào nhóm.
Cận Văn Dao: [Được thôi, tớ là trưởng phòng, vốn định nộp cùng nhau, cậu về thì đưa cho tớ là được]
Hạ Văn Khê: [Ok, cảm ơn nhé, nhận lì xì đi]
Hạ Văn Khê không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy nhờ bạn cùng phòng chưa bao giờ liên lạc giúp đỡ thì nên có chút quà cáp.
Nhưng cô không ngờ không ai chịu nhận lì xì, họ bảo giúp chút việc vặt thôi, không cần tiền, Hạ Văn Khê không tiện ép, định bụng lần sau đến trường thì mua chút gì đó mang đến.
Cận Văn Dao: [À Văn Khê ơi, luận văn của cậu thế nào rồi, sáng nay cô Trâu hỏi tớ sao cậu không tìm cô ấy, cô ấy không biết cậu viết luận văn đến đâu rồi.]
Luận văn?
Hạ Văn Khê giật mình, sao lại còn cái thứ này, nghĩ thôi cũng biết, đại tiểu thư lười viết báo cáo thực tập, sao có thể viết luận văn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
