Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

"Cái tên tư bản thối tha kia, còn làm thế này nữa thì bà đây nghỉ việc thật đấy! Đến lương cũng trả không nổi thì mở công ty làm gì, gọi ông là nhà tư bản đúng nâng tầm ông đấy."

Hạ Văn Khê miệng thì lải nhải chửi rủa, tay vuốt điện thoại vẫn không ngừng nghỉ. Vừa nãy, phòng tài vụ công ty thông báo vì một vài lý do mà tháng này sẽ chậm trả lương ba ngày.

Chậm trả lương không phải là lần đầu tiên, ai cũng biết rõ mấy cái lý do vớ vẩn kia, chẳng qua là ông chủ cố tình muốn kéo dài thời gian thôi, cứ như thể chậm trả lương một ngày thì ông ta sẽ kiếm được cả đống tiền ấy.

Nhưng cứ ba bữa nửa tháng lại giở trò này thì đúng là ngứa mắt thật!

Hạ Văn Khê nhìn con số thảm hại trong tài khoản ngân hàng của mình, mở app tìm việc BOSS ra lướt một vòng, sau đó...

Cô tức giận tắt app, nhét điện thoại vào túi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để lười biếng một lát.

Ngay sau đó, một cơn đau nhức dữ dội truyền đến từ phía sau đầu...

Chết chắc rồi!

Đây là ý nghĩ cuối cùng của Hạ Văn Khê trước khi mất ý thức.

"Hạ Văn Khê! Em lại giở trò gì đấy? Đừng tưởng rằng có bố mẹ nuông chiều thì anh không trị được em!"

Bố mẹ? Nuông chiều cô?

Đùa à, bố mẹ trọng nam khinh nữ của cô không bóc lột cô đến tận xương tủy đã là may rồi.

Trong mắt Hạ Văn Thanh, Hạ Văn Khê không những không sợ hãi nhận sai mà còn lộ ra vẻ mặt châm biếm, khiến anh ấy tức giận đến mức không thể kiềm chế, trực tiếp túm cô từ dưới đất lên.

Một cú kéo này đã đánh thức "Hạ Văn Khê" dậy. Nhìn thấy người đàn ông đẹp trai đang giận dữ trước mắt, cô nghi ngờ liệu mình có phải đã ngã đến choáng váng rồi không. Cô vừa định mở miệng hỏi xem tình hình hiện tại là như thế nào thì trong đầu bỗng nhiên xuất hiện thêm một đoạn ký ức.

"Hạ Văn Thanh, chúng ta đâu phải anh em ruột, tại sao không thể ở bên nhau?"

"Em điên rồi à? Hạ Văn Khê, em có biết hai chữ luân lý viết như thế nào không? Mau mặc quần áo vào rồi cút ra ngoài cho anh!"

Hạ Văn Khê? Tên giống hệt cô, tướng mạo cũng y chang, nhưng cô có anh trai từ bao giờ vậy? Cô rõ ràng chỉ có một đứa em trai là Diệu Tổ thôi mà.

Đoạn ký ức trong đầu vẫn tiếp tục, người đàn ông trẻ tuổi đẩy mạnh cô gái ăn mặc hở hang đang quấn lấy mình ra.

"Em không hiểu, chúng ta đã cùng nhau lớn lên từ thuở bé, vậy mà khi trưởng thành, lại có người khác chen vào giữa hai đứa mình. Tại sao chúng ta không thể đi cùng nhau đến hết cuộc đời?"

Trước mắt Hạ Văn Khê hiện lên một bóng người, thần sắc đau thương nói.

"Tôi nghĩ là cô nên từ bỏ thôi, hệ thống nói rằng cô không thể ở bên anh trai, sai không phải là cô mà là thế giới này. Một thế giới không thể ở bên anh trai thì còn có ý nghĩa gì nữa!"

Bóng người vừa nói vừa đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Hạ Văn Khê.

"Vậy nên sau này hãy thay tôi sống ở đây nhé, nhớ phải đối xử tốt với bố mẹ đấy."

Nói xong câu đó, bóng người cũng biến mất. Hạ Văn Khê theo bản năng cúi đầu nhìn mình, rồi hít sâu một hơi, cô đã biến thành cái dạng này từ bao giờ vậy, trở thành cô gái trong đoạn ký ức mà cô vừa nhìn thấy.

Chuyện này đúng là rất kinh dị, nhưng Hạ Văn Khê dù sao cũng là người đọc qua vô số câu truyện, ngày nào cũng cày truyện trên mấy trang mạng với tần suất cao độ, chỉ là truyện thì vẫn là truyện thôi, cô thật sự không ngờ rằng có một ngày mình lại gặp phải chuyện xuyên không như thế này.

Hay là cô thật sự đã ngã đến choáng váng rồi?

Nhưng tình hình hiện tại không cho phép Hạ Văn Khê suy nghĩ nhiều, Hạ Văn Thanh thấy Hạ Văn Khê mãi không lên tiếng thì mất hết kiên nhẫn, bực bội mở miệng:

"Hạ Văn Khê, tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng, cút khỏi nhà tôi. Hay là cô muốn cút khỏi Hạ gia luôn?"

Cô muốn cút lắm chứ, nhưng bây giờ ngoài chiếc váy ngủ hở hang trên người ra thì cô chẳng có gì cả, hơn nữa cô còn hoàn toàn không biết gì về tình hình hiện tại, dù muốn cút thì cũng không thể cút ngay bây giờ được.

"Em có thể thay quần áo rồi cút được không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc