Ồ, xem ra mọi người đều đã có mặt đông đủ cả rồi.
Người vừa đến chính là Cao Minh Triết.
Hắn diện một bộ âu phục phẳng phiu, nhưng có lẽ vì vội vã chạy tới nên trên trán đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, mái tóc vốn được chải chuốt kỹ lưỡng giờ cũng có vài sợi rũ xuống lòa xòa.
Trên gương mặt hắn hiện rõ vẻ nôn nóng, lo âu. Hắn bước nhanh tới trước mặt Thẩm Phi Lan, trước tiên lễ phép chào hỏi Thẩm Duyên, sau đó liền sốt sắng hỏi thăm tình hình của Trịnh Tuyết Trân. Từ đầu đến cuối, hắn không hề liếc nhìn Thẩm Tích Chu lấy một cái.
Như vậy cũng tốt, Thẩm Tích Chu lúc này cũng chẳng buồn dây dưa với loại đàn ông này nữa.
Nghĩ lại thì, ngày hôm đó chính Cao Minh Triết đã gián tiếp bức chết Thẩm Tích Chu thật sự, nếu không cô cũng chẳng có cơ hội trọng sinh vào thân xác này. Hiện giờ cô đã trở thành Thẩm Tích Chu, món nợ này đương nhiên phải đòi lại cả vốn lẫn lời. Huống hồ, hắn và Trịnh Tuyết Trân còn dám hùa nhau đổ lên đầu cô một cái "nồi đen" to tướng như vậy.
Nếu không tính toán sòng phẳng với bọn họ, cô coi như đã sống uổng phí hai kiếp rồi.
Vì vừa bị Thẩm Duyên cảnh cáo không được lỡ lời, nên khi đối diện với sự hỏi han của Cao Minh Triết, Thẩm Phi Lan không dám lôi chuyện cũ của Thẩm gia ra nói nữa. Bà ta chỉ khăng khăng khẳng định rằng Trịnh Tuyết Trân bị thương khi đang ở cùng với Thẩm Tích Chu.
Dù không trực tiếp nói việc Trịnh Tuyết Trân ngất xỉu là do Thẩm Tích Chu gây ra, nhưng trong từng câu chữ của Thẩm Phi Lan đều nặc mùi khẳng định như vậy.
Cao Minh Triết là kẻ thông minh, đương nhiên hiểu ngay ý đồ. Hắn khẽ liếc nhìn Thẩm Duyên một cái. Dù ông cụ vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không biểu lộ thái độ gì, nhưng việc Thẩm Tích Chu vẫn điềm nhiên đứng bên cạnh ông với vẻ mặt thản nhiên khiến hắn có chút chột dạ.
Tuy nhiên, giọng điệu của hắn vẫn vô cùng khó nghe. Hắn khẽ nhíu mày, nhìn Thẩm Tích Chu đầy vẻ khiển trách: "Tích Chu, giữa chúng ta có chuyện gì, nếu em thấy không thoải mái thì cứ tìm anh mà nói. Sao em lại đi nhắm vào Tuyết Trân như vậy? Làm thế này thật sự là quá đáng lắm rồi!"
Đúng là một màn "vừa ăn cướp vừa la làng" xuất sắc. Nếu không phải chính mắt Thẩm Tích Chu chứng kiến mọi chuyện, cô thật không thể tưởng tượng nổi nguyên chủ trước đây đã phải sống những ngày tháng uất ức như thế nào. Vậy mà cô ta vẫn có thể chịu đựng được cho đến tận bây giờ.
Thẩm Tích Chu bật cười vì quá tức giận. Cô đưa tay chỉ lên đầu mình, bình thản nói: "Cô à, Cao tiên sinh, hình như hai người có chút nhầm lẫn rồi thì phải. Đưa ra phán quyết thì cũng không nên chỉ dựa vào trí tưởng tượng phong phú của mình như thế chứ."
"Nhầm lẫn! Nhầm cái gì mà nhầm!" Thẩm Phi Lan lập tức nổi cơn tam bành, giọng bà ta vọt lên cao vút: "Nếu không phải mày hại Trân Trân nhà tao ra nông nỗi này, nó có phải vào phòng cấp cứu không? Mày còn vác mặt ra đây nói nhầm lẫn cái gì! Đúng là đồ xảo trá, chối tội không biết ngượng mồm!"
Mắng Thẩm Tích Chu xong vẫn chưa hả giận, bà ta quay sang Thẩm Duyên, gào lên: "Ba! Ba nhìn xem, nó nói năng như vậy mà nghe được sao?"
Tiếng hét của Thẩm Phi Lan quá lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Điều này khiến Thẩm Duyên vô cùng khó chịu, đôi lông mày của ông nhíu chặt lại thành một đường thẳng: "Có cần ta sắm cho cô cái loa không? Hay là gọi hết đám phóng viên truyền thông đến đây để cô mở cuộc họp báo luôn nhé?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)