Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Trọng Sinh Phản Kích, Được Cả Nhà Cưng Chiều Như Bảo Bối Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Tiếng vang phát ra từ cú quỳ mạnh mẽ khiến ai cũng biết rằng đầu gối cô ta đang rất đau nhưng sắc mặt An Mỹ Vân không hề biến đổi. Cô ta chân thành, lo lắng đối diện với An Tri Hạ, nói: “Chị Tiểu Thảo, em thực sự xin lỗi chị. Hai năm trước, em đã biết về sự hoán đổi giữa chúng ta nhưng em không dám nói với gia đình. Em thật sự không muốn rời xa ba mẹ, không muốn xa các anh. Em không hề biết Cao gia đã đối xử với chị tệ đến vậy. Họ luôn lừa em rằng họ sẽ chăm sóc chị thật tốt. May mắn là giờ chị đã an toàn trở về, em thực sự hối hận về những năm qua. Em không cầu xin chị tha thứ ngay, chỉ mong chị hiểu được em một chút, có được không? Từ nhỏ em đã luôn nghĩ mình là con ruột của ba mẹ và rồi một ngày, có người nói với em rằng em chỉ là kẻ chiếm đoạt vị trí của chị, do lòng tham của ba mẹ mình mà có được cuộc sống này. Em cũng sợ hãi, cũng hoang mang, chị hiểu không?”

Nói đến đây, An Mỹ Vân bật khóc nức nở. Toàn thân đổ sụp xuống đất, mặt úp xuống khiến người ta không thấy rõ khuôn mặt cô ta nhưng tiếng khóc run rẩy và giọng nói đứt quãng truyền ra khiến ai nghe cũng cảm thấy xót xa.

“Còn về mặt dây chuyền này, hôm nay em đeo nó chỉ vì muốn tặng lại cho chị để bồi tội. Nó đẹp, tuy có thể không phù hợp để mang ra ngoài nhưng vẫn có thể giữ lại chơi ở nhà. Em không hề biết sự việc lại thành ra thế này. Nếu ba từng thấy em đeo nó trước đây, có lẽ sẽ hiểu em không có ý đồ xấu.”

An Mỹ Vân lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn An Kính Chi ra vẻ kiên cường khiến ai cũng cảm thấy động lòng.

Cô ta có nét giống Lý Tú nhưng lại khác biệt hoàn toàn về khí chất. Có lẽ vì xuất thân ở thành phố, An Mỹ Vân luôn mang dáng vẻ yếu đuối, kiều nệ, trái ngược hoàn toàn với sự thô ráp, đen đúa của Lý Tú.

An Tri Hạ thì hoàn toàn khác biệt. Do thiếu ăn thiếu mặc, cô trông gầy gò và khô cằn, dáng người thấp bé, mái tóc vàng khô xơ xác, gương mặt vàng vọt vô thần.

Chu Nam, mẹ ruột của An Tri Hạ, trước đây lấy được An Kính Chi một phần nhờ vào vẻ ngoài xinh đẹp và tính cách tháo vát. Nhưng An Tri Hạ, mặc dù mang vẻ ngoài giống mẹ, giờ đây đã không còn giữ được nét đẹp ấy do cuộc sống thiếu thốn.

Dù vậy, những lời lẽ đau khổ của An Mỹ Vân đã khiến An Kính Chi động lòng.

“Chuyện hôm nay coi như một sự hiểu lầm đi. Mỹ Vân, con cũng lớn rồi, sau này làm việc gì cũng phải cẩn thận hơn.”

An Mỹ Vân vội vàng gật đầu đồng ý.

An Kính Chi không phải là không hiểu nhưng chuyện mặt dây chuyền chỉ là chuyện nhỏ, cũng chỉ là chút tranh cãi giữa hai đứa con gái mà thôi.

Đúng lúc đó, Chu Nam từ bên ngoài trở về, còn chưa vào tới cửa đã lên tiếng: “Lão An, Tri Ngang, mọi người về rồi sao?”

“Mẹ con về rồi.” An Kính Chi đáp và đứng dậy.

An Mỹ Vân vẫn quỳ dưới đất chưa kịp đứng lên, Chu Nam bước vào và nhìn thấy cảnh này, bất giác sững người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc