Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên bàn bày biện đủ món, thịt bò bít tết, pizza, hamburger, gà rán, mì sợi, mì ramen, bánh bao hấp và rất nhiều món ăn khác, còn có vài hộp sushi, đủ cho mười người ăn.Đôi tình nhân kia kinh ngạc nói: "Nhiều như thế? Sao ăn hết được?""Ăn không hết thì bỏ đi".
Người đàn ông đó nói chuyện với vẻ mặt rất hiển nhiên, hắn là người đầu tiên cầm lấy dao nĩa cắt thịt bít tết ăn đến say sưa, thật đáng tiếc không có rượu vang đỏ.Cặp đôi kia nhìn nhau, suy nghĩ một hồi, quyết định không nên lãng phí thức ăn và ngồi xuống bắt đầu ăn hamburger.Hai cô gái trẻ cười xua tay: "Bọn em đang giảm cân nên không ăn đâu."Người đàn ông đội mũ lưỡi trai không nói tiếng nào bưng tô mì ramen đi, yên lặng ăn ở trong góc.Tần Giản và Bách Tinh Thần trao đổi ánh mắt cùng Tô Vân Thiều, ba người ngồi xuống bên bàn ăn, vừa ăn vừa nhắn tin ở trong nhóm.Tần Giản: [ Muốn ăn ngon nên đặc biệt chạy tới đây chơi kịch bản giết người? ]Bách Tinh Thần: [ Bạn học Tô tới đây để làm gì? ]Tô Vân Thiều: “Điều tra”.Lôi Sơ Mạn: [???]Triệu Tình Họa: “Ba người các cậu đều đi?” Không phải Tô Vân Thiều đã nói sẽ không đi sao?Tần Giản: [ Trùng hợp gặp được, ha ha, cậu hối hận không? ]Lôi Sơ Mạn: [ Cậu chờ đó! Sau khi trở về, xem tớ có đánh cậu không! ]Bách Tinh Thần: [ Cần hỗ trợ không? ]Tô Vân Thiều: [ Không cần, các cậu cứ chơi như bình thường đi, nếu thấy có gì không ổn thì gọi tớ.
]Triệu Tình Họa: [ Có nguy hiểm? Cần báo cảnh sát không? ]Tần Giản: [ Không có việc gì, có bùa rồi ].Bách Tinh Thần: [ Tôi sẽ đi theo cậu ta, sẽ không có vấn đề gì lớn.
Tô Vân Thiều đột nhiên đứng dậy.“Tớ đi với cậu” Bách Tinh Thần đi theo.Hai người bọn họ một trước một sau lần lượt rời đi, có một cô gái trợn tròn mắt, tò mò gọi Tần Giản nói chuyện phiếm: "Này, hai người bọn họ là một đôi à?"Bạch Tinh Thần luôn giữ khoảng cách với người khác giới chứ đừng nói đến việc đi vệ sinh cùng, chuyện này rất dễ gây hiểu lầm.Theo lời của Tần Giản: Người anh em này của tôi nếu sinh ra ở cổ đại, hiển nhiên là một chính nhân quân tử, thật đáng tiếc!Tần Giản nhớ tới nội dung cuộc trò chuyện trên wechat, trên mặt một giọt nước cũng không lọt: "Thực tế thì không phải, còn trong kịch bản thì không rõ lắm, dù sao chúng ta cũng là đối thủ, nói hết tin tức cho người khác biết, vậy còn chơi cái rắm gì nữa?"Người sắp chết: “…” Cảm thấy mình bị người ta nhằm vào.Chưa đầy hai phút sau, Tô Vân Thiều và Bách Tinh Thần lần lượt trở lại.Hai phút thì có thể làm gì được? Mọi người lơ đễnh, tiếp tục nhìn chằm chằm người sắp chết kia.Không bao lâu, người sắp chết cảm thấy buồn chán, một mình lên lầu thăm dò biệt thự.Đôi tình nhân, hai cô gái trẻ và người đàn ông đội mũ đều đi theo, cũng không biết cuối cùng ai là hung thủ, định khi nào thì ra tay.Tô Vân Thiều đợi thêm một chút nữa mới bước lên lầu hai, theo sau là Bách Tinh Thần và Tần Giản, hai người tránh né không để camera quay được hai tấm bùa vàng kia.Tần Giản nâng niu sờ sờ: "Bùa gì đây?"Bách Tinh Thần mặt không đổi sắc: "Bùa Lôi."Tần Giản: "...!Ha??""Cậu không nghe nhầm." Mấy phút trước nghe thấy Tô Vân Thiều nói hai mảnh giấy mỏng này có thể làm được gì, biểu tình của Bách Tinh Thần giống hệt Tần Giản lúc này – vẻ mặt dại ra suýt chút nữa hồn phi phách tán..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






