Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Trở Về, Ông Xã Tôi Là Ác Ma Áo Trắng Chương 3: Không Bệnh

Cài Đặt

Chương 3: Không Bệnh

Cố Khuynh Thành có chút kinh ngạc.

Lục Quân Nghiêu bước ra, cao hơn Trần Vân Mặc gần một cái đầu, hờ hững liếc mắt: "Làm gì?"

Trần Vân Mặc từ trước đến nay vẫn sợ cậu ruột này.

Tuy chỉ hơn anh ta năm tuổi, nhưng lại thâm trầm, mưu mô, độc mồm độc miệng, luôn lấy tư cách bề trên mà đè nén anh ta, từ nhỏ đã bắt anh ta gánh không ít tội thay.

Thấy Trần Vân Mặc không nói gì, Cố Như Ý vội vàng lên tiếng, nũng nịu cười nói: "Cậu ơi, phiền cậu kiểm tra giúp chị cháu với, để chị ấy khỏi nghĩ chúng cháu đều vu oan cho chị ấy."

Vẻ mặt Lục Quân Nghiêu có chút đùa cợt: "Các người sợ chết, tôi lại không sợ à?"

Trần Vân Mặc lúc này mới lấy hết can đảm nói: "Nhưng cậu là bác sĩ, chuyên nghiệp mà, hơn nữa cậu không phải luôn mang theo thuốc ức chế sao?"

Lục Quân Nghiêu là một bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng, vì thường xuyên phẫu thuật nên để phòng ngừa, anh quả thật luôn mang theo thuốc ức chế HIV bên mình.

Rất nhiều bác sĩ phẫu thuật đều có thói quen này.

"Cậu ơi, phiền cậu rồi..." Cố Như Ý tiếp tục nũng nịu.

Nhưng Lục Quân Nghiêu từ đầu đến cuối đều không nhìn cô ta lấy một lần, ngược lại thuận theo lời bọn họ, nhìn về phía Cố Khuynh Thành đang bị mọi người vây quanh ở sân.

Anh mơ hồ nhớ đến Cố đại tiểu thư trước kia, phong quang vô hạn, kiêu ngạo ngất trời, là đệ nhất mỹ nhân của thành phố.

Không ngờ, lại bị bọn buôn người bắt cóc ba năm lại rơi vào tình cảnh thê thảm như thế này.

Xung quanh im phăng phắc, chỉ thấy người đàn ông thong dong bước xuống bậc thang, đến trước mặt Cố Khuynh Thành.

Cố Khuynh Thành nhíu mày, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm anh.

Không hiểu sao, người này vừa đến gần, cô cảm thấy hơi nóng bức xung quanh đều lạnh đi không ít, như thể có mây đen bao phủ trên đầu, cảm giác áp bức cực kỳ mạnh mẽ.

Bác sĩ chẳng phải đều là người nhân từ sao? Loại người lạnh lùng vô tình này cũng có thể làm bác sĩ?

Làm đao phủ thì đúng hơn.

"Đưa tay đây." Lục Quân Nghiêu khẽ giơ tay, đôi môi mỏng nhạt màu không chút nhiệt độ thốt ra ba chữ.

Cố Khuynh Thành lại theo bản năng rụt tay lại, nhíu mày chặt hơn.

Cố Như Ý thấy vậy, lập tức lên giọng: "Chị, chị để bác sĩ Lục kiểm tra đi, anh ấy là giáo sư y học trẻ tuổi nhất cả nước, nổi tiếng lắm."

Cố Khuynh Thành nhìn bàn tay đang đưa ra của người đàn ông, da trắng lạnh, khớp xương rõ ràng.

"Chị, chị chột dạ rồi đúng không, thật ra chị không cần phải nói dối đâu, chúng ta là người một nhà, không ai ghét bỏ chị cả. Chỉ cần chị nói thật, chúng em cũng có thể đề phòng, tránh cho cả nhà đều—"

Lời kích bác của Cố Như Ý còn chưa dứt, Cố Khuynh Thành đã đưa tay ra, để vào tay người đàn ông.

Lục Quân Nghiêu nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, gương mặt lạnh lùng không chút gợn sóng, kiểm tra khớp tay, tình trạng da của cô.

Trên cánh tay cô gái có những vết roi chồng chéo, nông sâu khác nhau, rõ ràng là vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới.

Nhưng da dẻ nhìn vẫn còn khỏe mạnh, không có mụn mủ, mảng bám hay mụn cóc.

Kiểm tra xong cánh tay, người đàn ông lại khẽ ngước mắt nhìn lên cổ cô.

"Gần đây có bị sốt không?"

"Không."

Lục Quân Nghiêu nghe vậy không nói gì, chỉ đưa tay kia ra, sờ lên mặt cô, sau đó sờ ra sau tai ấn nhẹ.

Anh đang kiểm tra hạch bạch huyết của Cố Khuynh Thành, hạch bạch huyết của người bị AIDS thường sưng to.

Mọi người trong sân đều nín thở, nhìn Lục Quân Nghiêu kiểm tra Cố Khuynh Thành ngay tại chỗ.

Cố Như Ý nắm chặt tay Trần Vân Mặc, trong lòng run sợ, mong Lục Quân Nghiêu kiểm tra xong sẽ kết luận: Cô ta bị AIDS.

Tuy nhiên, Lục Quân Nghiêu quay sang nhìn nhà họ Cố, vẫn là giọng điệu lạnh nhạt: "Không bệnh."

Cái gì?

Tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc.

Cố Đình An trợn tròn mắt: "Sao có thể? Trước đó chúng tôi đến đồn cảnh sát, rõ ràng đã thấy trên tài liệu điều tra ghi là sinh con, nhiễm HIV..."

Lục Quân Nghiêu lộ vẻ khó chịu: "Các người bảo tôi đến kiểm tra, lại không tin lời tôi —— sao, đùa tôi à?"

Xét theo vai vế trong gia tộc, Lục Quân Nghiêu và Cố Đình An ngang hàng nhau, vì thế khi nói chuyện, anh cũng chẳng cần khách sáo làm gì.

Cố Đình An vội vàng xin lỗi: "Không không, bác sĩ Lục, tôi không có ý nghi ngờ cậu."

Cố Như Ý cũng không tin, lập tức nói: "Vậy có thể là vẫn chưa phát bệnh? Mang mầm bệnh cũng rất đáng sợ!"

Lục Quân Nghiêu nhíu mày, nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói: "Cho dù cô ấy có bị AIDS, các người tiếp xúc bình thường cũng sẽ không bị lây nhiễm."

Cố Khuynh Thành vừa nghe câu này liền khó chịu, phản bác lại rất mạnh mẽ: "Tôi không bị AIDS."

"Thật thú vị." Người đàn ông nhìn cô, cười lạnh như chế giễu: "Cô nổi nóng với tôi làm gì? Là người nhà cô không tin cô, chứ không phải tôi."

Nói xong, Lục Quân Nghiêu nhìn về phía Cố Đình An: “Đã hủy hôn rồi thì tôi còn việc phải đi trước.”

Cố Đình An tưởng mình chọc giận anh ta, vội vàng cười làm lành: “Bác sĩ Lục, cậu đến rồi thì ở lại dùng bữa rồi hãy đi.”

Lục Quân Nghiêu đi đến chiếc Bentley của mình, không quay đầu lại mà ngồi vào trong, “Chuyện nhà các người, tôi không hứng thú.”

“…” Cố Đình An mặt cứng đờ, vô cùng lúng túng, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính tiễn khách, liên tục nói, “Đi thong thả.”

Cố Khuynh Thành không có hảo cảm với người đàn ông này.

Nhìn dáng vẻ khúm núm cúi đầu của cha đối với anh ta, rồi lại nghĩ đến địa vị của nhà họ Lục ở Bắc Kinh, cô theo bản năng cho rằng: danh tiếng của người này chắc chỉ là hư danh. Dù sao có quyền có thế trong tay, còn thiếu gì tiếng tăm nữa đâu?

Cố Đình An tiễn Lục Quân Nghiêu xong, quay người lại, dứt khoát đuổi hết những vị khách còn sót lại, tránh để chuyện xấu trong nhà bị lộ ra ngoài.

Cố Khuynh Thành theo người nhà bước lên bậc thang, chuẩn bị vào nhà thì bất ngờ bị chặn lại.

“Khuynh Thành... con đợi chút.” Lương Cảnh Dung dừng bước, gọi vào trong nhà, “Dì Triệu, mau dọn dẹp một căn phòng.”

Người giúp việc dì Triệu đáp lời, lập tức đi làm việc.

Lương Cảnh Dung nhìn con gái lớn, sợ cô vào nhà, lại nhắc nhở: “Khuynh Thành, con đợi một lát, sẽ xong ngay thôi.”

Nói xong, bà ta kéo con gái thứ hai vào phòng khách, hai mẹ con dựa sát vào nhau, thì thầm to nhỏ.

Lúc này cũng không thấy Cố Như Ý kêu đau bụng nữa.

Cố Khuynh Thành lạnh mặt đứng ở cửa biệt thự, như đứa trẻ bị bỏ rơi.

Trần Vân Mặc đứng bên cạnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt anh tuấn ẩn chứa sự kinh ngạc và đau lòng.

Nhưng Cố Khuynh Thành từ đầu đến cuối, đều không nhìn anh ta lấy một cái.

Chẳng mấy chốc, dì Triệu đi ra, cười nói: “Cô cả, đi thôi.”

Cố Khuynh Thành đi theo bà vào nhà, cứ tưởng sẽ lên lầu về phòng ngủ cũ của mình.

Ai ngờ, dì Triệu lại dẫn cô đi qua phòng khách, ra đến hiên sau, chỉ vào một căn nhà nhỏ xíu ở góc sân: “Cô cả, phu nhân nói... tạm thời để cô ở đây.”

Trần Vân Mặc vẫn đi theo sau Cố Khuynh Thành, thấy vậy sắc mặt tối sầm, quay lại hỏi mẹ vợ trong phòng khách: “Dì Lương, đây là ý gì?”

Lương Cảnh Dung bĩu môi, đứng dậy đi tới, vẻ mặt chán ghét không giấu nổi, trả lời con rể: “Vân Mặc, chuyện này không liên quan đến con.”

Cái “nhà” kia, thực chất là biệt thự dành riêng cho chó cưng mà nhà họ Cố xây

Ổ cho chó của nhà giàu còn sang trọng hơn cả nhà ở của người bình thường, đúng là điển hình cho câu “người không bằng chó”.

Cố Khuynh Thành trừng mắt nhìn chằm chằm vào căn nhà chó đó, rồi lại không thể tin nổi quay đầu nhìn mẹ ruột của mình.

“Mấy người muốn tôi... ở với chó?” Cô khó khăn thốt ra câu này với giọng điệu tự giễu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc

Premium Banner