Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Trở Về – Bậc Thầy Tuyền Học Khiến Hào Môn Chấn Động! Chương 1: Ngày Trở Về

Cài Đặt

Chương 1: Ngày Trở Về

Một tháng trước kỳ thi đại học, không khí trong lớp 12A2, trường THPT số 2 Kinh Thành, im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng bút lướt trên giấy. Ai nấy đều dốc hết sức cho chặng nước rút cuối cùng.

Đang chăm chú làm bài, Tô Tịch Vãn cảm nhận thấy chiếc điện thoại trong túi quần khẽ rung. Cô dừng tay, liếc nhìn xung quanh, rồi lén rút điện thoại ra.

Trên màn hình là một tin nhắn ngắn ngủn từ mẹ — Phương Thanh Hủy.

【 Cuối tuần này về nhà một chuyến. 】

Một câu ngắn gọn, lạnh lẽo, không thừa lấy một chữ.

Tô Tịch Vãn đọc xong, tắt màn hình, nhét lại điện thoại.

Khóe môi cô khẽ cong, ánh mắt thấp thoáng nét cười — nụ cười không vui, mà như đang chờ đợi điều gì đó đã quá lâu.

“Cuối cùng ngày này cũng đã đến…” — cô thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng.

Chiều thứ sáu, sau tiếng trống tan học, Tô Tịch Vãn gom sách vở, khoác cặp rời lớp.

Con đường về nhà vẫn là chuyến tàu điện ngầm quen thuộc, chỉ có lòng người là khác.

Tô gia, trong mắt người ngoài là nhà giàu. Nhưng so với những gia tộc “hào môn” thực thụ ở Kinh Thành, họ vẫn còn cách cả một tầng mây.

Nhà ba tầng, vườn nhỏ, xe sang — vừa đủ để người ta ngưỡng mộ, nhưng chưa đủ để người khác cúi đầu.

Vừa bước vào, Tô Tịch Vãn nhận ra ngay điều khác thường.

Không có tiếng giày cao gót của mẹ, không có giọng cha, không có cả bóng hai anh trai.

Căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại mấy người giúp việc, mỗi người đều nén cười, liếc cô bằng ánh mắt khó hiểu.

Ánh mắt ấy không xa lạ.

Cô từng thấy nó ở nhiều nơi — khinh thường, thương hại, và một chút khoái trá.

Những tiếng xì xào cố ý không hề nhỏ giọng.

“Ha, giả thì vẫn là giả thôi, tưởng leo lên làm phượng hoàng, ai ngờ lại là quạ!”

Mỗi câu nói như một nhát dao nhỏ, rạch qua không khí.

Nhưng Tô Tịch Vãn không đổi sắc mặt.

Cô chỉ khẽ cười, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người khác khó mà nhìn thẳng.

Ngón tay thon dài khẽ phất qua không trung — một tia sáng mảnh như sợi tơ lóe lên rồi biến mất.

Một lá bùa vô hình được kích hoạt, lặng lẽ đáp xuống bên những kẻ vừa cười cợt.

Miệng lưỡi độc địa, nếu không biết kiềm chế, ắt phải nếm chút hậu quả.

Không ai nhận ra điều gì khác lạ.

Chỉ vài giây sau, tiếng ho sặc sụa, tiếng nấc nghẹn ngào lần lượt vang lên dưới tầng trệt — còn cô, vẫn bước từng bước thong thả lên tầng ba.

Phòng của cô nằm ở tầng cao nhất — nhỏ, đơn giản, tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của căn nhà.

Thế nhưng nơi ấy lại là chốn duy nhất khiến cô cảm thấy an ổn.

Mở cửa phòng, cô thấy mọi thứ vẫn gọn gàng, sạch sẽ.

Một tia ấm áp thoáng qua trong lòng — chắc hẳn là dì Chu, người giúp việc lâu năm của ngôi nhà này, đã lén dọn dẹp giúp cô.

Cô đang định thay đồ thì nghe tiếng gõ cửa.

Mở ra, quả nhiên là dì Chu, tay bưng khay đồ ăn còn bốc hơi nóng.

“Tiểu thư Vãn Vãn, chắc con chưa ăn tối? Dì làm ít đồ, con ăn tạm nhé.”

Tô Tịch Vãn mỉm cười:

“Dì để con tự mang vào được rồi ạ, cảm ơn dì.”

Cô nhận khay đồ, mùi cơm canh đơn giản nhưng lại ấm lòng đến lạ.

Dì Chu vẫn đứng đó, có vẻ muốn nói điều gì, ngập ngừng một lúc rồi thở dài:

“Tiểu thư, hai hôm trước tiên sinh và phu nhân đưa một cô gái về, nói… cô ấy mới là đại tiểu thư thật. Dì sợ con chưa biết nên nhắc trước, kẻo—”

“Dì Chu,” Tô Tịch Vãn ngắt lời, giọng nhẹ như mây.

“Con biết rồi. Cảm ơn dì. Mà, hôm nay dì định về nhà nghỉ phép đúng không?”

Dì Chu thoáng sửng sốt:

“Phải… sao con biết?”

Tô Tịch Vãn không trả lời. Cô chỉ nhẹ giọng dặn:

“Khi về, đến ngã tư đầu tiên, dì đừng rẽ vào đường nhỏ như mọi khi.

Hôm nay con đường đó… không an toàn.”

Giọng cô êm như gió, nhưng ánh mắt lại sâu như mặt nước hồ đêm, phản chiếu một tia sáng lạ — linh khí khẽ dao động trong không khí.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc