Chuyện này thì có gì mà phải suy nghĩ? Ở cái thời đại mà lương bình quân chỉ có mấy chục đồng như này, nếu nói tiền bạc và đồ đạc rơi xuống vực theo xe, chắc chắn mọi người sẽ xuống tìm. Dù phần lớn không tìm thấy nhưng cũng chẳng đến mức không phát hiện nổi một tờ tiền giấy nào.
Hơn nữa, cái Lâm Tri cần là sinh tồn. Nếu nhân phẩm bị nghi ngờ, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến môi trường sống sau này của cô. Thêm vào đó, số tiền này đối với cô còn chẳng hấp dẫn bằng một hộp thịt hộp. Cô cứ muốn nếm thử hương vị thịt động vật của thời không này xem sao, mà nãy giờ loay hoay mãi chưa mở được nắp, đã sốt ruột đến bực mình rồi.
[Con bé này chắc thuộc loại tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản. Hay là mình ôm tiền chạy luôn cho rồi, khỏi phải chia chác gì hết.]
[Phải dụ nó nói ra lời chia tiền mới được, sau này công an tới, cả một xe đầy hành khách thì biết ai với ai. Món lộc trời ban này mà không lấy thì đúng là bị trời đánh.]
“Ôi da, đau đầu quá." Người phụ nữ đột nhiên ôm đầu.
Dò xét quá lâu sẽ khiến đối phương đau đầu muốn nứt ra, một sợi dây leo lặng lẽ rút về. Lâm Tri đỡ lấy người phụ nữ: "Chị ơi, chị bị tên tài xế đập một cái đó chắc là bị chấn thương sọ não rồi. Lát nữa đừng tiếc tiền, nhất định phải đi bệnh viện khám đấy."
Người phụ nữ đảo mắt: "Tiền đâu mà khám, cứ nhịn thôi."
Lâm Tri từng thấy số tiền của chị ta bị cướp thu sạch phải bằng một tháng lương, cô bèn tán thành: "Chị thật đảm đang, vậy thì cứ nhịn đi ạ. Mấy cái đau ốm nhỏ này em cũng toàn nhịn thôi."
Người phụ nữ nói chuyện với Lâm Tri mà có cảm giác bất lực như đấm vào bông. Đầu óc con bé này quá đơn giản, kiểu ngu ngơ thiếu muối, nên người phụ nữ đành phải nói thẳng hơn.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào hai túi tiền: "Nhưng trong này nhiều tiền quá."
Lâm Tri phụ họa: "Đúng vậy, chị thật sự muốn thì cứ lấy một ít đi, em không nói đâu."
Người phụ nữ suýt chết nghẹn: "Thế em cũng lấy một ít nhé?"
Lâm Tri gật đầu: "Cũng được ạ, nhưng em không biết nói dối đâu. Nếu bị người ta hỏi tiền từ đâu mà có, em không giải thích được thì cuối cùng cũng bị lộ ra thôi, lúc đó lại liên lụy đến chị mất."
Người phụ nữ hoàn toàn bỏ cuộc: "Em gái, em tên gì, người ở đâu?"
Lâm Tri mới xuyên tới thế giới lạ lẫm này, cô quá mạnh nên không thấy sợ hãi, quả thực có chút lơ là cảnh giác. Nhưng lòng người cũng giống như những thứ biến dị ở Mạt Thế, đều phải đề phòng. Càng hiểu rõ, Lâm Tri càng ung dung: "Chị ơi, mẹ em dạy ra ngoài không được nói tên tuổi, gia cảnh cho người lạ. Mẹ em còn bảo lòng tốt dễ bị lừa gạt, em không thể nói được, trừ khi công an đến hỏi."
Khóe miệng người phụ nữ giật giật: "Mẹ em nói đúng lắm, phải nghe lời mẹ. Thế em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hơn hai mươi ạ." Lâm Tri đáp.
Nói cũng như không. Người phụ nữ ôm cái đầu đau nhức nhắm mắt dưỡng thần, không muốn lãng phí thời gian với cô nữa.
Lâm Tri cuối cùng cũng được ăn hộp thịt mà anh sĩ quan cho. Cái vỏ hộp này cô chỉ cần dùng móng tay ấn mạnh một cái là mở được ngay. Không có thìa thì đổ ra, dùng tay bốc ăn trực tiếp. Cắn một miếng, vị ngon mọng nước này nếu ở Mạt Thế có thể đáng giá ba ngày đi làm nhiệm vụ ngoài thành đầy nguy hiểm.
Cảnh sắc thanh bình, đồ ăn thức uống nơi này đều quá xứng đáng. Kẻ nào khiến cô không thể sống nổi ở đây thì chính là kẻ thù cô cần phải chiến đấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Bà này xui lắm mới gặp nữ 9 nè



-328046.png&w=256&q=75)