Trong trận chiến vừa rồi có chiến sĩ bị thương. Gia đình nguyên chủ vốn có truyền thống hành nghề đông y, nguyên chủ còn từng làm việc ở trạm xá. Đây là lý do hợp lý để cô giúp đỡ những người đáng kính này.
Thao tác khâu vết thương của cô vô cùng điêu luyện. Vết thương lớn nhất phải khâu mười mấy mũi mà không có thuốc tê, anh lính trẻ đó vậy mà không hề kêu một tiếng khiến Lâm Tri thầm cảm phục.
Mọi người cũng nhìn cô với ánh mắt nể phục: "Cô khâu nhanh thật đấy, chẳng thấy đau gì cả."
Lâm Tri chỉ "Ừm" một tiếng. Nói ít thì sai ít, không nói thì không sai.
Đến khi trời sáng hẳn, người đàn ông nổ súng cứu cô lúc nãy lại tới, anh đưa cho cô một chiếc bánh bột được bọc trong giấy dầu. Lâm Tri cũng không khách sáo, đưa tay đón lấy rồi cắn một miếng nhỏ. Miếng đầu tiên đã khiến cô sửng sốt, đây là loại bột mì mà chỉ tầng lớp cao cấp ở mạt thế mới được ăn, còn bình thường họ toàn phải ăn dịch dinh dưỡng.
Cái bánh này thơm quá, một cái không đủ no. Sau khi cô ăn xong, một cái khác lại được đưa tới trước mặt. Lâm Tri ngẩng đầu nhìn, cô thấy gương mặt đối phương ở ngay sát bên cạnh, một gương mặt rất khôi ngô. Biết đây là khẩu phần ăn của anh nên cô lắc đầu.
Người đàn ông vẫn đưa cho cô: "Ăn no mới có sức làm việc khác."
Lâm Tri đúng là có việc khác phải làm, cô không khách sáo nữa: "Cảm ơn đồng chí, các anh đều là người tốt."
"Thân phận của cô đã được xác minh xong, chúng tôi có thể giúp liên hệ chính quyền địa phương đưa cô về nhà."
Cái gia đình của nguyên chủ tồi tệ lắm, không về cũng được. Vậy thì chỉ còn một nơi để đi.
Anh nén nỗi thắc mắc để tiếp tục dò hỏi: "Con gái một thân một mình, lặn lội nghìn dặm đến Bắc Kinh làm gì?"
Để sống chứ làm gì. Xuyên đến thời đại này cũng có cái tốt nhưng vẫn phải lao động mới có miếng ăn. Cô không thể ở lại vùng biên giới này được, cũng chẳng tìm được công việc phù hợp, mà nếu có thì cô cũng chẳng dám để lộ thân phận mà làm.
Nguyên chủ có một vị hôn phu. Gia đình cô vì 100 đồng mà gả cô cho một người đàn ông có vợ đã bỏ trốn, còn để lại một đứa con trai. Nhưng theo thông tin thì người đàn ông này đã chết rồi. Như vậy, cô sẽ có danh phận góa phụ. Dùng cái danh này để đổi lấy một công việc ở Bắc Kinh thì đúng là vận may trời ban.
Lâm Tri cân nhắc cái cớ để đến Bắc Kinh: "Vị hôn phu của tôi chết rồi, tôi đến thăm mẹ anh ấy. Nếu gia đình anh ấy đồng ý, tôi sẽ ở vậy thủ tiết cho anh ấy."
Chu Thành Phong đột ngột đứng bật dậy nhìn cô không chớp mắt.
Nhiệm vụ lần này có tính chất đặc thù nên chưa thể đính chính tin đồn, người nhà chắc cũng tưởng anh đã hy sinh rồi.
Lâm Tri không có ký ức của nguyên chủ, hoàn toàn dựa vào lượng thông tin khổng lồ khi xuyên không tới đây để nói. Đây là thế giới trong sách, một thế giới nhỏ khác với thế giới chính ban đầu của cô, nên dù cô có làm gì thay đổi chắc cũng không ảnh hưởng mấy. Cô nghĩ vậy chứ không tài nào ngờ được người đàn ông khôi ngô trước mặt chính là vị hôn phu "số nhọ" của nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)