Dây treo cổ là do Vưu Mãn Đệ thắt.
Ở Mạt Thế, Lâm Tri đã thấy không ít loại người như vậy, xúi giục người khác đi chết chỉ để tiện cho mình chạy thoát. Còn bây giờ, bắt cô treo cổ chẳng đem lại lợi lộc gì cho những người có mặt ở đây, chỉ vì chút ân oán nhỏ nhoi mà ngay cả dây thừng cũng thắt sẵn cho cô.
Cô không chút do dự bước lên ghế, tròng cổ vào vòng dây treo lủng lẳng trên khung cửa. Sợi dây to bằng ngón tay thắt chặt vào cổ, trọng lượng cơ thể trì xuống, mức độ đau đớn không kém gì lúc bị thực vật biến dị quấn chặt để tiêu hóa. Lúc đó cũng không thể hít thở được như thế này. Cô từng mất vài phút mới đào thoát được từ bên trong thực vật biến dị, nên khả năng nín thở của cô mạnh hơn người ở đây rất nhiều, lúc nín thở tay chân vẫn có thể làm việc.
Lúc này không cần hoạt động tay chân gì cả, chỉ cần mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Chủ nhiệm Hợp Tác Xã là đủ. Rất nhanh sau đó, vị Chủ nhiệm đã không chịu nổi nữa.
Bị một người đang treo cổ nhìn chằm chằm không chớp mắt, nhất là vào lúc hoàng hôn, một chuyện cực kỳ kinh dị. Chủ nhiệm còn vài năm nữa là nghỉ hưu, thực sự không đáng vì một người tình cũ mà mất đi vị trí công tác và lương hưu sau này.
Cái người đàn ông nhìn thì có vẻ nghênh ngang nhưng thực tế nội tâm yếu đuối ấy, chỉ nửa phút sau khi Lâm Tri treo người lên đã bủn rủn chân tay, lúng túng chỉ huy: "Mau cứu con điên đó xuống đi! Thật sự để nó chết ở cửa Hợp Tác Xã thì tất cả mọi người đừng hòng giữ được công việc này nữa."
Chị bán cá là người xông lên đầu tiên: "Em gái, mau xuống đi, sau này đừng làm chuyện dại dột thế này nữa, không có gì quan trọng bằng mạng sống đâu, còn sống mới có hy vọng."
Đó là đương nhiên, Lâm Tri chỉ đang làm chuyện trong phạm vi khả năng của mình để phản đòn kẻ bắt nạt gia đình cô.
Sau khi xuống, cô xoa xoa vết lằn trên cổ: "Chuyện bị nhục mạ khi mua thịt hồi sáng, Hợp Tác Xã có đưa ra cách giải quyết không? Không đưa ra được thì sáng mai tôi lại đến."
Người tốt không có nghĩa là không làm chuyện "giậu đổ bìm leo", hơn nữa chị bán cá cũng sợ liên lụy đến danh hiệu tiên tiến và tiền thưởng của mình nên bắt đầu phàn nàn với Chủ nhiệm: "Chủ nhiệm Đào, chuyện hôm nay không bưng bít lại được đâu. Đợi tin đồn lan ra, lôi kéo phóng viên lên báo thì ảnh hưởng tệ lắm. Người ta sẽ nói chúng ta hùa nhau bắt nạt một nhà toàn góa phụ, cả thành phố sẽ nhìn chúng ta ra sao?"
Vưu Mãn Đệ ở quầy bán thịt gào lên: "Sao, định đẩy tôi ra làm bia đỡ để yên chuyện à? Lẽ nào tôi không biết treo cổ chắc? Đứa nào dám đuổi việc, tôi sẽ đến cửa nhà đứa đó treo cổ! Không cho tôi sống yên thì tất cả đừng hòng sống yên!"
Lâm Tri dùng dây leo dò xét tư duy của Vưu Mãn Đệ xong liền khẳng định: "Mụ ta sẽ không treo cổ đâu. Mụ ta có một thằng con trai đầy tiền đồ, đang làm thư ký trong tòa nhà Huyện ủy. Mụ ta không dám treo cổ làm liên lụy đến tương lai của con mình. Nhưng tôi thì dám, tôi không có gì vướng bận, già trẻ trong nhà đều không phải ruột thịt, các người không đe dọa được tôi. Không cho tôi sống ổn thỏa, tôi thật sự sẽ khiến tất cả mọi người cùng không ổn thỏa."
Chuyện nhà Vưu Mãn Đệ đồng nghiệp cũng biết đôi chút, hóa ra đối phương đã dò hỏi kỹ điểm yếu mới tìm đến đây. Họ không khỏi nhìn Lâm Tri bằng con mắt khác.
Vưu Mãn Đệ nghĩ là chị bán cá bày mưu cho Lâm Tri: "Chắc chắn là cái đồ tiện nhân nhà mày nói cho nó biết."
Chị bán cá bước tới vả cho một cái: "Tôi đây không phải hạng dễ bắt nạt nhé. Không dây với chó dữ là vì sợ phiền, nhưng thật sự bị cắn thì tôi cũng đánh trả đấy."
Chủ nhiệm Đào lúc này nhận ra Lâm Tri không dễ đối phó, bắt đầu trì hoãn: "Chuyện này sáng mai chúng tôi họp bàn bạc, mọi người cứ về trước đi."
Lâm Tri đến đơn vị của con trai chủ nhiệm Đào, vừa vặn gặp Tiểu Đào tan làm. Nghe Diệp Song Hoa nói, mẹ của Tiểu Đào vì thấy cha anh ta dắt đàn bà về nhà làm chuyện phong lưu mà tức chết, nên Tiểu Đào đã đoạn tuyệt với cha ruột.
Lâm Tri kể lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó bày tỏ thái độ: "Cha anh còn bao che cho tình nhân cũ thì tôi sẽ đến đơn vị anh treo cổ."
Tiểu Đào phát điên: "Hoàn cảnh nhà tôi cô biết rồi đấy, tại sao lại tìm tôi? Cô với Vưu Mãn Đệ có gì khác nhau?"
Lâm Tri nói: "Vưu Mãn Đệ nhục mạ tôi, bà ta không nói đạo lý. Cha anh giúp bà ta còn bảo tôi treo cổ chết đi cho rảnh nợ, đó cũng là không nói đạo lý. Họ có thể làm chuyện vô lý với tôi, tại sao tôi không thể làm với anh? Tôi đã không sống nổi rồi, chẳng quan tâm anh là người tốt hay kẻ xấu đâu. Anh là con trai của ông ta, dù có đoạn tuyệt thì trong lòng ông ta anh vẫn quan trọng hơn tình nhân. Về mà khuyên cha anh đi, để ông ta phân rõ nặng nhẹ."
Tiểu Đào: "..."
"Trên đời này sao lại có loại tai họa như các người chứ?"
Lâm Tri cười: "Chỉ là đe dọa bảo anh về khuyên cha anh thôi, chuyện nhỏ thế này mà đã không chịu nổi, sau này gặp chuyện lớn hơn, bất công hơn thì anh làm thế nào? Nếu không muốn thì cứ phản kích lại tôi đi, tôi tiếp hết."
Tiểu Đào là người tốt, mà người tốt thì lòng dạ thường mềm mỏng. Chỉ một lát sau anh ta đã bắt đầu đồng cảm với Lâm Tri. Xã hội này toàn nhìn mặt mà bắt hình dong, càng thật thà càng bị bắt nạt. Một góa phụ không nơi nương tựa như cô, làm vậy dường như cũng không sai.
Vì vậy, khi con trai cả của Vưu Mãn Đệ tìm đến Chủ nhiệm Đào: người vừa bị con trai mình đe dọa, giờ đây thái độ đã thay đổi: "Đối phương là một con điên, chuyện này mai họp thảo luận, cứ đúng quy định mà làm."
Con trai cả nhà họ Vưu thấy ông ta định buông xuôi không quản nữa thì lạnh giọng: "Chú Đào, ngày xưa nửa đêm chú trèo tường vào sân nhà tôi, thái độ với chúng tôi đâu có thế này."
Chủ nhiệm Đào thẹn quá hóa giận, phản bác: "Tôi muốn quản nhưng quản nổi không? Tôi có thể không màng bản thân mình, nhưng nó tìm đến đơn vị của Tiểu Đào, tôi không thể chỉ vì các người mà mặc kệ con trai ruột của mình được. Cậu có bản lĩnh thì làm cho con nhỏ góa phụ đó im miệng đi, chuyện này tôi coi như chưa từng xảy ra."
Đã đến mức này, con trai cả nhà họ Vưu biết không trông cậy gì được vào lão già này nữa, bèn về nhà cùng mấy mẹ con bàn bạc cách giải quyết.
Công việc bán thịt ở Hợp Tác Xã là dùng sức mạnh cơ bắp tranh đoạt mà có, lợi lộc rất nhiều. Có một suất lương ổn định, sau khi bớt xén cân điêu thì cứ hai ngày là có một bữa thịt miễn phí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)