Lữ Xuân Linh thất vọng, lại hỏi tiếp: "Vậy còn tiền vé xe của chúng tôi bị mất thì sao?"
Chính ủy chỉ vào chiếc xe buýt vừa được điều động tới: "Cứ ra bến xe trước, ở đó sẽ có sắp xếp thỏa đáng."
"Không phải bỏ tiền túi ra mua vé nữa chứ?"
"Công an địa phương sẽ thu xếp cho mọi người."
"Lãnh đạo, anh không thể trực tiếp sắp xếp cho chúng tôi sao?"
Lâm Tri nghe mà phát phiền, sao lại có người thiếu tinh tế đến thế: "Chị Lữ này, hành động đeo bám quân nhân của chị mà truyền đến đơn vị chồng chị thì anh ấy sẽ bị cười nhạo đấy. Em ra chỗ xe buýt chiếm chỗ tốt trước đây, chị nhanh chân lên."
Lời của Lâm Tri có sức sát thương lớn, người phụ nữ kia vội vàng chạy về phía xe buýt. Lâm Tri thì không quan tâm ngồi trước hay sau, cô quay người chào: "Lãnh đạo, vậy tôi cũng đi đây."
Chính ủy Hà lên tiếng giữ lại: "Đồng chí nhỏ, cô là nhân chứng cuối cùng tỉnh táo ở cạnh đám cướp. Tôi chuẩn bị đi lên tỉnh, cô có muốn đi cùng xe không? Trên tỉnh có tàu hỏa rồi."
Tàu hỏa à! Lâm Tri chưa bao giờ được đi. Trong khối lượng thông tin khổng lồ cô nhận được có miêu tả về tàu hỏa, đương nhiên là cô phải đi rồi.
"Lãnh đạo, tôi chỉ có hơn 20 đồng, có đủ tiền vé không?"
Chính ủy cười: "Cô là người có công, tiền xe chúng tôi sẽ lo."
Lâm Tri cảm ơn rồi lên chiếc xe Jeep của lãnh đạo. Lần này lái xe là chiến sĩ cảnh vệ. Chính ủy Hà ngồi cùng hàng ghế sau với Lâm Tri. Đường xa, không thể không trò chuyện, ông bắt đầu hỏi thăm: "Đồng chí nhỏ, cô không về nhà mình, là vì gia đình có khó khăn gì sao?"
Thân phận của Lâm Tri thì không vấn đề gì nhưng hành vi thì có chút bất hợp lý, người ta phải hỏi để loại trừ nghi vấn.
"Nhà tôi điều kiện cũng được nhưng có mẹ kế. Trước đây vì 100 đồng mà gả bán tôi đi. Gần đây nhà nghe tin vị hôn phu chết nên bắt tôi làm thanh niên trí thức xung phong về nông thôn lao động. Tôi vốn quen được nuông chiều lại không phục, nên đã gom hết tiền bạc đồ đạc trong nhà rồi trốn theo người mình thích. Giờ không về được nữa, về nhà mà không trả được tiền là bị đánh chết mất."
Chính ủy hỏi: "Cô lúc nào cũng nói chuyện như thế này à?"
"Trước đây không phải thế. Bị đàn ông lừa một lần, lại chết đi sống lại một lần thì khác rồi. Chỉ cần không phạm pháp thì giờ tôi muốn sống thế nào thì sống thế ấy. Nói chuyện như thế này tôi thấy thoải mái lắm, làm người khác tức chết còn hơn tự mình ôm cục tức. Lãnh đạo thấy cách sống này cũng tốt đúng không ạ?"
Chính ủy cười: "Chết đi sống lại, đúng là nhìn thấu hồng trần rồi."
Đến tỉnh, Chính ủy mời cô ăn cơm tại nhà hàng quốc doanh. Những món xào nóng hổi với đủ loại gia vị đã lật đổ nhận thức của Lâm Tri: Đồ ăn ở đây ngon gấp vạn lần thịt hộp!
Nhìn Lâm Tri ăn đến đỏ cả mắt, Chính ủy mủi lòng khuyên cô nên về nhà, nhưng Lâm Tri kiên quyết: "Không, đã nói thủ tiết là thủ tiết. Con đường mình chọn thì phải đi đến cùng."
Đối với cô, thủ tiết đồng nghĩa với việc có nhà, có việc làm, được tự do và không ai tranh thịt với mình.
Chính ủy Hà mua cho cô vé giường nằm, đây coi như một món quà trị giá bằng cả tháng lương, lại còn cho cô thêm một ít tem phiếu lương thực. Cảm kích trước ân tình này, Lâm Tri để lại địa chỉ nhà vị hôn phu cho ông: "Lãnh đạo, nếu sau này ông đến Bắc Kinh cần giúp gì thì cứ tìm tôi, tôi nhất định không từ nan. Tôi cũng có chút tài lẻ đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)