Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Thủ Tiết Trong Đại Tạp Viện Chương 27: Đứa Con Riêng

Cài Đặt

Chương 27: Đứa Con Riêng

Bảo Khánh Trang đông nghịt người, thực khách chật kín. Chờ hơn một tiếng mới có phòng bao. Khương Lê gọi vài món sở trường của đại sư huynh. Tần Nguyên chỉ thấy ngon, nhưng ngon thế nào thì anh không diễn tả được, bèn hỏi Khương Lê: "Ông Lương là người sành ăn, cô thấy tay nghề đại sư huynh cô có đáng để ông ta đến liền mười ngày không?"

Khương Lê nhận xét khách quan: "Tay nghề của sư huynh sư tỷ tôi rất khá, nhưng chưa đến mức khiến một người sành ăn phải đến liên tục mười ngày."

Đã không đáng, vậy việc ông Lương liên tục đến đây tìm đầu bếp là rất khả nghi. Tần Nguyên nói: "Ông ta còn giấu giếm, nói chỉ vì món ăn ngon, rõ ràng là nói dối."

Còn về động cơ che giấu của ông Lương, tạm thời Tần Nguyên chưa nghĩ ra.

Khương Lê thì đã lờ mờ hiểu. Trong nguyên tác, đại sư huynh là con riêng của anh rể ông Lương. Ông Lương đến Bảo Khánh Trang chắc là muốn khuyên anh ta quay về. Khương Lê muốn gặp sư huynh nên gọi nhân viên phục vụ: "Làm phiền nhắn với bếp trưởng là sư muội Khương Lê của anh ấy đến, mời anh ấy ra gặp một chút."

Khương Lê giải thích: "Đại sư huynh của tôi bướng bỉnh lắm, sợ anh ấy không chịu phối hợp trả lời câu hỏi của anh nên tôi mới mượn danh nghĩa của mình. Lát nữa có chuyện gì anh cứ hỏi trong phòng bao luôn."

"Cô cũng chu đáo thật đấy." Tần Nguyên nói: "Chỉ không biết sư huynh cô có nhận lòng tốt này không."

Một lúc sau phục vụ quay lại báo bếp trưởng đang bận và từ chối gặp mặt: "Anh Khương nói các vị đừng làm thuyết khách nữa, anh ấy sẽ không về Trân Vị Lâu đâu. Còn về chị Tú Tú, chân là của chị ấy, anh Khương không hề ngăn cảnh việc chị ấy quay về."

Tần Triều rút thẻ ngành ra, bảo phục vụ vào sau bếp truyền lời: "Sư muội cho mặt mũi mà không nhận, vậy thì đưa về Cục hỏi chuyện vậy."

Tần Triều vào sau bếp, lúc trở ra nói với Khương Lê rằng sư huynh cô đúng là không có ở đó: "Kế toán nói sư huynh cô đã quyết toán lương tháng này, còn bảo với ông chủ là xin nghỉ việc. Làm xong bàn thức ăn cho chúng ta là anh ta đi luôn rồi. Cô biết nhà anh ta ở đâu không, đưa tôi đi một chuyến."

Khương Lê vội đồng ý, dẫn Tần Nguyên đến nhà sư huynh nhưng không có ai. Hàng xóm nói anh ta đi làm từ sáng và chưa thấy quay về.

Khương Lê lẩm bẩm: "Sư huynh tôi không phải là bỏ trốn rồi chứ?"

"Tại sao cô lại nghĩ anh ta bỏ trốn?" Tần Nguyên hỏi ngược lại.

Khương Lê nói: "Cô út tôi mang thai đại sư huynh khi đi tìm người thân ở nước ngoài rồi mới về, cha đứa bé là ai thì không ai biết cả. Ông Lương là thương nhân Hong Kong, tìm sư huynh tôi chắc chắn không phải vì chuyện nấu nướng, tôi chỉ đoán mò vậy thôi."

Tần Nguyên như bừng tỉnh, lập tức muốn quay lại hiện trường vụ án. Anh cần hỏi Khương Lê thêm vài vấn đề nên bảo cô đi cùng, còn hỏi cô có sợ không.

Khương Lê bảo không sợ, trong mơ cô đã xem hiện trường bao nhiêu lần rồi: "Trong mơ, anh từ chỗ kia rơi xuống tôi còn chưa sợ, thì giờ có gì mà sợ?"

Tần Nguyên câm nín. Đúng là dù có chết cũng không để vị hôn thê nhỏ này thấy được dáng vẻ của mình một lần sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc