Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Thủ Tiết Trong Đại Tạp Viện Chương 20: Sự Tích Và Tổ Huấn

Cài Đặt

Chương 20: Sự Tích Và Tổ Huấn

Thật quá trùng hợp, Khương Lê lúc nhỏ cũng từng sống ở đây, nhưng đó là chuyện của hai trăm năm trước rồi. Hậu nhân nhà họ Tiết cũng từng ở đây, chẳng phải là duyên phận sao.

Khương Lê cười: "Tôi tên Khương Lê, năm năm trước từng đi thanh niên xung phong ở Dương Châu."

Tiết Thu Hoa nghe thấy tên Khương Lê thì xúc động đến mức nói năng hơi lộn xộn: "Hồi cấp ba tôi từng đến Dương Châu chơi, vậy mà không gặp được chị."

Khương Lê thấy thật buồn cười, Dương Châu lớn như vậy, nơi cô xung phong lại hẻo lánh, sao có thể gặp được chứ. Cô hỏi: "Nghe tên tôi sao cậu có vẻ xúc động thế?"

Tiết Thu Hoa lập tức muốn nói về mối duyên nợ với ngôi nhà này: "Từ nhỏ tôi đã nghe qua tên của chị trong tổ huấn truyền đời của gia đình tôi."

Nhân viên Trân Vị Trai không đuổi người nữa mà vểnh tai nghe lỏm. Khương Lê mở khóa cửa, mời Tiết Thu Hoa vào trong nói chuyện: "Chuyện riêng tư của cậu, chúng ta đừng để anh ta nghe thấy."

Tiết Thu Hoa cười, theo Khương Lê vào trong, nhấc máy ảnh hỏi cô: "Chị đừng cử động, cứ đứng ở vị trí này để tôi chụp một tấm được không?"

Khương Lê nói được. Sau khi chụp xong, cô dẫn cậu đi tham quan trên lầu dưới lầu, tiền sảnh hậu viện, cả cái sân lớn sau nhà, tổng diện tích khoảng bốn năm trăm mét vuông. Chàng trai chụp hết sạch cuộn phim mới kể cho Khương Lê nghe về nguồn gốc của cậu và ngôi nhà cổ này.

Tiết Thu Hoa nói, khoảng hai trăm năm trước, từ ngôi nhà cổ này đã bước ra một vị nữ hội trưởng thương hội.

"Nói ra thì cùng tên với chị đấy. Bà ấy để lại một khoản tiền lớn cho một người thợ họ Tiết, hẹn ước sau khi bà qua đời sẽ tặng bất động sản này cho người đó. Việc mà người thợ họ Tiết phải làm là con cháu đời đời phải bảo trì tu sửa, cố gắng giữ nguyên kết cấu ban đầu của ngôi nhà. Đợi đến đời chúng tôi, nếu có một cô gái cùng tên cùng họ với bà ấy muốn mua ngôi nhà này thì hãy bán lại cho cô ấy."

Đến đời Tiết Thu Hoa, ngôi nhà được truyền cho một người họ hàng cùng tông nhưng đã ngoài năm đời. Người họ hàng đó không tuân theo lời hẹn chờ đợi Khương Lê mà đã bán ngôi nhà cho ông chủ Trân Vị Trai.

Chàng trai rất ngại ngùng nói, vốn dĩ cậu không tin vào truyền thuyết này của gia đình.

"Hôm nay gặp chị tôi mới tin, lời tổ huấn dặn dò đã đến lúc khép lại rồi. Tuy không hiểu rõ chuyện gì nhưng trên đời có nhiều chuyện khoa học không giải thích được, mà chị lại đang đứng sờ sờ trước mặt tôi, đây chính là kỳ tích phải không."

Khương Lê hỏi Tiết Thu Hoa, vị nữ hội trưởng đó còn để lại sự tích gì nữa không: "Ngoài việc bảo trì ngôi nhà, bà ấy còn dặn dò gì tổ tiên cậu không?"

Tiết Thu Hoa gãi đầu, tỏ vẻ không rõ lắm: "Thời gian lâu quá rồi, tôi chỉ nghe cụ kể lại có bấy nhiêu thôi."

Nghe nói Khương Lê muốn tu sửa tòa lầu cổ, Tiết Thu Hoa chủ động đề nghị để cậu làm: "Tổ tiên nhà tôi đã hứa đời đời kiếp kiếp phải tu sửa ngôi nhà này, mà tôi lại tình cờ học chuyên ngành kiến trúc, tôi nghĩ đây chính là nhân quả."

Khương Lê hỏi cậu lấy bao nhiêu phí thiết kế, Tiết Thu Hoa nói không lấy tiền, còn giải thích mình phải hoàn thành bài tập giáo sư giao nên không tính là giúp không công. Cậu không lấy phí thiết kế, phí vật liệu cũng sẽ cố gắng ép xuống thấp nhất, dự kiến khoảng hai ngàn là xong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc