Tiệc cưới của chị Tư không tổ chức ở nhà hàng mà bày vài mâm ngay tại khu tập thể. Bên nhà anh rể chỉ có một bàn thân thích, quan hệ gia đình quả thực đơn giản. Phía nhà họ Khương thì có tới bảy bàn, trong sân không đủ chỗ phải bày tràn ra cả ngoài cổng. Cha Tần Triều cũng đến dự, ông giải thích rằng mẹ Tần Triều sáng sớm lại bị chóng mặt, nếu không bà cũng đã tới rồi.
Mẹ Tần không đến khiến Đường Liên Tâm có chút thất vọng. Bà nói nhỏ với Khương Lê rằng bà thông gia hiện đang nghe lời thầy bói nói nhảm nhí, bảo Khương Lê đính hôn quá muộn nên mới không đem lại may mắn cho Tần Triều, thậm chí còn bị "cao số" làm hại đến anh.
Đường Liên Tâm dặn Khương Lê dạo này đừng lảng vảng trước mặt mẹ chồng.
"Từ khi Tần Triều mất, Ngọc Trúc đến cả mẹ cũng không muốn gặp. Con đừng qua đó làm bà ấy thêm phiền lòng. Cũng đừng trách bà ấy mê tín, sự hiền hậu bao dung của bà ấy đã đi theo con trai mất rồi, cứ để bà ấy tự mình nghĩ thông suốt đã."
Khương Lê hiểu chuyện. Cô nhận ra nhà chị ba hôm nay vẫn chưa thấy ai đến, liền hỏi mẹ thì được biết chị ba đang đi xem mắt với cậu con trai thứ hai nhà họ Quý. Mẹ cô rất hy vọng vào mối hôn sự này vì đứa con gái thứ ba của bà rất xinh đẹp, chỉ cần cô nàng chịu gật đầu thì hôn sự chắc chắn sẽ thành.
Trong phòng, chị cả đang trang điểm nhẹ nhàng cho chị Tư. Nhìn em gái xinh đẹp, chị cả không khỏi cảm thán, cảm thấy áy náy vì nếu ngày trước mình đồng ý kén rể thì có lẽ em gái thứ tư này đã được gả vào nhà tốt hơn. Khương Lê bước tới cắt ngang lời tự trách của chị cả, cô giúp chị Tư búi một kiểu tóc cầu kỳ, rất hợp với khuôn mặt trái xoan của chị. Vì anh rể Lâm Bảo Dân sẽ ở rể nhà cô nên sau khi kết hôn sẽ dọn đến ở hẳn nhà họ Khương.
Mẹ chồng của chị Tư là bà Điền Ái Như cũng có mặt, nhưng vừa đến đã gây chuyện ngoài sân. Bà ta túm tóc một bé gái, mắng nó là đồ xui xẻo và vu khống nó ăn cắp giấy vụn. Khương Lê nhận ra đó là Chiêu Đệ, con gái của người chị họ nhà anh rể. Vì vậy cô cố gắng đứng ra can ngăn, giúp bảo vệ con bé và nói khéo để giữ thể diện cho anh rể.
Mẹ của Chiêu Đệ vốn bị phán trọng tội, gia đình họ Cảnh hiện tại bỏ mặc con bé vì chê nó xui xẻo. Bà Điền Ái Như mắng chửi cốt cũng chỉ muốn đuổi con bé đi. Khương Lê tạm đưa Chiêu Đệ vào bếp, múc một bát đầy thịt và canh nóng cho nó. Nhìn làn khói nghi ngút, Chiêu Đệ rơm rớm nước mắt nhưng rồi lại lặng lẽ rời đi, khi không có ai nó để lại bát canh còn đầy trên bếp.
Sau khi tiệc tan, anh rể Lâm Bảo Dân mới có dịp tâm sự với vợ về chuyện của Chiêu Đệ. Anh ấy cũng muốn giúp con bé học hết cấp ba để trả ơn gia đình chị họ năm xưa. Chị Tư cũng nhớ lời Khương Lê dặn, liền chủ động trích một phần tiền mừng cưới đưa cho chồng để lo cho nó được đi học nội trú ở một ngôi trường khá xa, nơi đó không có ai quen biết.
Lâm Bảo Dân vô cùng xúc động trước sự bao dung của vợ. Anh ấy từ chối nhận tiền mừng cưới mà quyết định sẽ trích từ số tiền sinh hoạt phí gửi cho mẹ đẻ hằng tháng để lo cho Chiêu Đệ. Anh ấy khẳng định vì mình ở rể nên mẹ đẻ sẽ không dám gây khó dễ cho chị Tư của cô.
Thế nhưng bà Điền Ái Như vẫn không vừa mắt, bà ta cạnh khóe với mẹ Khương Lê rằng chị Tư của cô quá kiêu kỳ khi sai bảo chồng lấy nước rửa mặt. Hai mẹ con nhà họ Lâm vì thế đã cãi nhau một trận. Lâm Bảo Dân thẳng thừng tuyên bố từ giờ chỉ gửi cho mẹ 10 đồng chi phí dưỡng già mỗi tháng, số còn lại để lo cho em gái và Chiêu Đệ ăn học. Anh ấy còn nhắc lại chuyện bà từng "bán" con trai lấy 800 đồng tiền ở rể khiến bà ta cứng họng.
Chị ba nghe xong lại tức điên lên vội đuổi đánh Khương Lê, nhưng cô đã nhanh chân chạy thoát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
