3.
Quá đủ rồi, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi thầm xin lỗi ông nội trong lòng rồi quay lưng bước đi ra khỏi nhà và thầm quyết định sẽ không bao giờ bước chân vào căn nhà này nữa. Đúng lúc đó chuông điện thoại reo lên, tôi bấm nghe là ba nuôi của tôi gọi, do giọng cất lên tờ lớn hùng hồn nên lúc nào cũng ồm ồm như loa phường. " Yến à, mày đi thu có chút tiền mà đi đâu mãi chưa về thế? Lại đi hóng chuyện nữa đúng không? Hồi bé, tôi thường hay đi lấy tiền cho thuê hộ bố, có lúc đi về thấy có chuyện nên chạy đi hóng hớt quên luôn giờ về, bố phải chạy đi lôi về tôi mới không tình nguyện lắm đi về với bố, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn vài cái nữa, về đến nhà còn bị bố mắng cho một trận nữa. Giờ thì tôi đã lớn, còn bố thì già đi theo năm tháng. Có nhiều chuyện đã quên lãng, nhưng những kỉ niệm thời thơ ấu thì vẫn còn in sâu trong trí nhớ. Thậm chí bố còn quản tôi ngày càng chặt hơn. Tháng trước, tôi đã đặt cọc 1 chiếc Aston Maon phiên bản giới hạn toàn cầu, mấy hôm nay xe đã về, họ bảo tôi thanh toán nốt tiền để nhận xe, ai ngờ bố tôi lại nghe được chuyện này, ngày nào bố cũng giục tôi trả tiền cho người ta, tôi chỉ biết cười trừ đành phải hứa hẹn. "Dạ rồi, đợi con trả tiền xong con sẽ về ạ." Vừa cúp máy, tôi chưa kịp đi đã bị Lục Giai Giai nắm lấy tay áo. Cô ta dùng hai ngón tay túm chặt lấy vạt áo tôi, như thể sợ bị bẩn, vẻ mặt đầy kinh ngạc" Chị ơi, chị còn nợ nần ai bên ngoài nữa hả?" Lục Thiên còn sốc hơn" Cô nợ tiền cược á? Một người phụ nữ mà lại sa sút đến mức này sao?" Mẹ tôi thì khỏi nói, bà bước đến rồi tát tôi hai cái trời dáng" Nợ tiền chơi bài là thế nào? Nhà có bao nhiêu tiền bạc cũng không đủ cho mày đốt. Sao tao lại sinh ra một đứa chuyên đi vay mượn như mày chứ ?" Tôi có động đến một xu nào của mấy người đâu, tôi thở dài nhưng vẫn định giải thích rõ ràng.
4.
" Không phải trả nợ mà là đi thanh toán số tiền còn lại." Còn chuyện đánh bạc, tôi gãi đầu thực sự khó mở lời. Chẳng lẽ lại kể cho họ nghe về những trò dại dột hồi còn bé. Thôi kệ, ai muốn nghĩ gì thì nghĩ, tôi không muốn lằng nhằng thêm nữa. Tôi rụt tay lại, xoay người định rời đi. Ngay lập tức, ba tôi lớn tiếng quát " Mày đi đâu thế hả?" " Tôi về nhà." Ông ta càng tức dận hơn" Ở đây không phải nhà của mày chắc? " "Vừa nói vài câu đã làm mặt nặng mày nhẹ, tưởng mình là tiểu thư khuê các chắc. Nếu không phải vì cái ông già kia chỉ nhớ đến mày cần DNA của mày để mở lấy cái két sắt mà lấy quyền thừa kế công ty thì bọn tao rảnh hơi mà đi tìm mày về đây chắc." Dù ông ta nói khẽ thôi nhưng tai của tôi vốn rất thính từ bé. DNA, két sắt, ông nội. Ừ, thì ra là trong cái nhà này vẫn còn có một người thật lòng thương tôi. Bất chợt tôi cảm thấy hơi luyến tiếc. Dù sao đi nữa, tôi cũng không thể để khối tài sản mà người đó đã đổ mồ hôi xôi nước mắt kiếm được rơi vào tay bọn người khốn nạn này được.
Tôi mỉm cười quay lại nói" Dạ, thưa ba con vào nhà ngay đây ạ." Vừa dứt lời, tôi đá văng đôi dép dùng một lần mà Lục Thiên ném tới, dứt khoát xỏ đôi dép màu hồng của mình lên tấm thảm trắng nõn trong phòng khách. Mẹ tôi thấy vậy thì xót của đến mức hét toáng lên" Trời ơi, cái thảm lông cừu lấy từ nước ngoài về của tôi." Tôi bắt trước điệu bộ của Lục Giai Giai, giả vờ vô tội " Ôi, người nhà quê không quen giữ gìn vệ sinh, xin lỗi nha."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)