Rồi tới đoạn nhân vật nữ chính khen mẹ kế dịu dàng, hết lòng chăm sóc, khen cha ruột phong độ, đẹp trai – lúc đó, vầng trán đang căng cứng của ông giãn ra, khóe mắt vốn đầy vết chân chim cũng lộ rõ ý cười.
Nhưng khi đọc đến đoạn: "Gã bụng phệ muốn sàm sỡ tôi", sắc mặt ông lập tức tối sầm lại.
"Thằng khốn nào dám động vào con gái ông hả?" – ông nghiến răng, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Ghê tởm! Đáng chết!
Tiếp tục lướt xuống, đoạn nhân vật anh cả thường xuyên gọi nữ chính là "óc bã đậu", khiến Thích Trường Vinh hơi sững người. Trong đáy mắt ông lặng lẽ xuất hiện một tia buồn rầu.
Dù gì thì gì, Thích Tuyền cũng là con gái ruột của ông, lại phải lưu lạc bên ngoài suốt mười mấy năm. Cô không được giáo dục đàng hoàng, cách hành xử có phần khác thường cũng là điều dễ hiểu. A Lẫm... thật ra không nên nói nặng lời như vậy.
Còn mấy chuyện con gái tranh nhau quần áo, tranh nhau mấy cái gu thẩm mỹ vớ vẩn, ông hoàn toàn không bận tâm.
Nhưng khoan đã… tại sao từ đầu tới giờ lại không thấy nhắc gì đến A Uyên?
"To gan thật!" – ông đập mạnh xuống thành ghế, tiếng động vang lên chát chúa trong khoang xe.
Cho dù Tô Lâm Hải thật sự có con riêng đi chăng nữa, thì đó cũng không phải chuyện cô nên đụng vào. Sao lại có thể viết thẳng ra như vậy? Cô nghĩ mình là ai?
"A Lẫm nói con bé óc bã đậu cũng không sai!" – ông nghiến răng, giận không kìm được.
Tài xế đang lái xe phía trước run lên bần bật, chân không tự chủ đạp thêm ga, chỉ mong nhanh chóng về tới nhà, thoát khỏi bầu không khí căng như dây đàn.
Chiếc xe vừa vào cổng lớn, Thích Trường Vinh đã phát hiện có chiếc xe quen thuộc của nhà họ Tô đỗ ngay trong sân.
Sắc mặt ông chợt thay đổi, vội vàng chỉnh lại áo vest rồi sải bước đi vào trong. Trong đầu ông đang xoay vòng hàng loạt kịch bản ứng đối, nhưng chưa kịp nghĩ xong thì đã thấy cảnh tượng trong phòng khách – chỉ có một mình Thích Uyên ngồi ở đó, mặt cũng đầy khó hiểu.
"Chủ tịch Tô đâu rồi?" – ông hỏi ngay, giọng trầm trầm đầy lo lắng.
Thích Uyên lắc đầu, chỉ lên tầng: "Lúc đến, ông ấy không nói gì với con, chỉ hỏi Thích Tuyền đang ở đâu, rồi tự mình lên thẳng phòng."
Cậu không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Đáng lẽ việc thế này phải do người lớn trong nhà giải quyết, sao lại trực tiếp tìm đến con bé đó?
Hai cha con liếc nhau, sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.
Trên tầng hai, trong phòng khách nhỏ.
Thích Tuyền mặc bộ đồ ở nhà màu kem nhạt, ngồi thảnh thơi trên ghế sô pha, tay nâng tách trà sứ, động tác chậm rãi, đầy tao nhã.
Đối diện là Tô Noãn Noãn – cô con gái cưng của Tô Lâm Hải, đang chăm chú quan sát cô.
Ba tháng trước, lần đầu gặp Thích Tuyền, cô ấy còn đen nhẻm, gầy gò, ánh mắt lúc nào cũng như sợ hãi điều gì đó. Khí chất hôm ấy và hiện tại quả thật khác nhau một trời một vực.
Giờ đây, làn da cô đã trắng hơn, gương mặt bầu bĩnh rõ nét, khí chất tĩnh lặng, gần như mang theo một vẻ điềm nhiên xa cách. Bộ đồ màu kem tưởng chừng nhạt nhòa nhưng lại tôn lên nét dịu dàng, kín đáo rất riêng.
"Chị Thích Tuyền, em muốn hỏi..." – Tô Noãn Noãn liếc nhìn cha mình rồi mới tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng – "Chị có phải là Bạch Thủy Chân Nhân – người đã viết quyển Nhật Ký Hào Môn... đúng không ạ?"
Thích Tuyền đặt tách trà xuống bàn. Cô nhìn thẳng vào hai cha con họ Tô, khóe môi cong nhẹ.
"Đúng vậy. Là tôi viết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)