Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Đến Từ Mạt Thế Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

Cảnh sát trẻ Tiểu Vương nơm nớp lo sợ hỏi đội trưởng Trương: “Có cả chuyện trút giận ư?”

Đội trưởng Trương lại thản nhiên thốt ra một câu: “Ôi, sao tự dưng tai tôi lại cứ ù ù thế này, vừa rồi Hạ Tinh Lâu nói gì ý nhỉ, thôi, cậu cứ nghe theo anh ta, bây giờ tôi chẳng nghe thấy gì cả đâu.”

Dư Oánh Oánh hoàn toàn không coi trọng việc trở thành minh tinh điện ảnh kia. Khi cô về tới nhà, Hoa Noãn Dương vẫn còn ngủ, Dư Oánh Oánh vào phòng thăm bà, thấy bà ngủ rất yên bình, cô mới trả lời tin nhắn WeChat của Đỗ Trương.

Tốc độ của Đỗ Trương rất nhanh, lúc này cô ấy đã điều tra ra thông tin của Đường Nghệ Văn.

[Tớ đã điều tra rồi, Đường Nghệ Văn quả nhiên đã tham dự buổi tiệc tại nhà tớ, bà ta tới với thận phận một giám tuyển* độc lập. Tớ có hỏi mẹ, bà ấy bảo Đường Nghệ Văn tự xưng là sinh viên tốt nghiệp loại giỏi của Học viện Mỹ thuật Quốc gia, đã sống ở nước ngoài nhiều năm, còn mở một phòng tranh và một bảo tàng nhỏ. Nhưng bà ta chưa từng nói chồng mình là ai?]

(*) Giám tuyển là người chịu trách nhiệm quản lý, lựa chọn và trình bày các tác phẩm nghệ thuật, hiện vật, hoặc nội dung khác trong các bảo tàng, triển lãm, hoặc các không gian văn hoá.

[Bà ta đã tới nhà tớ nhiều lần, còn đi cùng với vợ của Vương Gia Trì. Lúc này cũng bày ra dáng vẻ thanh cao, không a dua nịnh nọt, bà ta chỉ nhắc tới mấy vấn đề liên quan tới hội hoạ và nghệ thuật, cứ như thể bản thân không hề có ý định tiến vào giới thượng lưu vậy. Nếu không phải cậu kể cho tớ nghe, tớ còn thật sự không nhìn ra bà ta là loại tiểu tam chen chân vào nhà người ta đâu.]

Dư Oánh Oánh hiểu rất rõ một sự thật, giới thượng lưu này không phải nơi người ta muốn vào là tiến vào được.

Dù là giám tuyển độc lập hay bất kỳ nghề nghiệp nào khác, nếu không có nền tảng vững chắc, trừ khi đi theo người ta làm nền, nếu không mấy vị phu nhân kia làm sao có thể để ý tới bạn? Hiển nhiên, Đường Nghệ Văn không hề cam lòng với địa vị thực tại.

Đường Nghệ Văn đang cố gắng tạo dựng danh tiếng.

Đỗ Trương đáp: [Mấy ngày nữa lại tổ chức một buổi đấy, tên là “Run rẩy”, kết hợp với hội Chữ thập xanh, chủ đề là chống nạn buôn người. Có không ít người nổi tiếng sẽ tới buổi triển lãm đó, hơn nữa, bà ta còn gửi thiệp mời cho rất nhiều phu nhân trong giới, mẹ tớ cũng nhận được một bức thiệp mời kia kìa.]

Vừa đọc tới đây, Dư Oánh Oánh không nhịn được mà bật cười.

Chống nạn buôn người ư?

Người phụ nữ Đường Nghệ Văn thật đúng là nham hiểm, mà tố chất tâm lý của bà ta cũng mạnh thật. Một bên thuê người bắt cóc cô, một bên bắt đầu làm từ thiện. Bà ta thật sự không sợ bị trời phạt sao.

Dư Oánh Oánh lại hỏi: [Tổ chức khi nào?]

Đỗ Trương nói: [Thời gian chính là… 10 giờ sáng ngày mai, còn tổ chức cả họp báo nữa. Cậu có cần tớ tìm người tới phá sự kiện của bà ta không?]

[Không cần.]

Người phụ trách tổ chức triển lãm phúc lợi chống nạn buôn người, kỳ thật lại chính là một kẻ buôn người. Một cơ hội tốt như vậy, Dư Oánh Oánh thật sự không nỡ mất đi.

Cô chỉ nói: [Cứ để yên cho bà ta tổ chức đi, làm càng lớn càng tốt. Nếu dì có thời gian, cậu có thể rủ cả dì đi ngắm tranh không? Tốt nhất là khen ngợi bà ta nhiều vào, tớ có cách giúp bà ta có được cả danh vọng lẫn tiền tài.]

Đỗ Trương vừa nghe thế liền đáp: [Vậy ngày mai tớ sẽ rủ mẹ tới đó.]

Cúp máy, Dư Oánh Oánh lập tức lên Weibo mua không ít thuỷ quân*, chủ yếu là để lăng xê cho triển lãm nghệ thuật công ích lần này của Đường Nghệ Văn. Xong xuôi đâu đấy cô mới tắm rửa rồi đi ngủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc