Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tôi đã nói rồi, tám năm trước tôi chưa từng mua dịch vụ mai táng nào, càng không có chuyện nợ nần!"
Sắc mặt Nhạc Ngạn Lâm hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, tức giận trừng mắt nhìn Khương Tự.
"Khương Tự, cô chính là con chó săn hay bám đuôi nghệ sĩ đó đúng không? Rốt cuộc cô có thôi đi không hả? Cô tung tin đồn nhảm trên mạng hại cha tôi nghe được tức đến sinh bệnh qua đời thì thôi đi, giờ còn dám vác mặt đến tận đám tang, giả danh chủ tiệm tang lễ để vu khống tôi. Cô cẩn thận kẻo bị quả báo đấy!"
[Anh Lâm đừng tức giận, bảo bạn anh ném thẳng cô ta ra ngoài đi, thật sự lần đầu tiên thấy loại phóng viên vô liêm sỉ đến mức này!]
[Sao Khương Tự còn dám livestream vậy? Đây là đám tang nhà người ta, cô ta lấy quyền gì mà quay phim? Mau báo cảnh sát bắt cô ta lại, thật sự không chịu nổi nữa rồi!]
"Người sắp gặp quả báo là anh mới đúng."
Khương Tự nhìn về phía tấm di ảnh đặt trên quan tài: "Làm đám tang cho người chết mà dùng sai tên sai ảnh, người ta sẽ không yên lòng rời đi đâu."
"Tách" một tiếng.
Khương Tự búng tay một cái, tấm di ảnh trên nắp quan tài lập tức đổ ập xuống, còn tấm bài vị viết tên cha của Nhạc Ngạn Lâm bỗng nhiên bay lên không trung.
Nhạc Ngạn Lâm đang đứng ở cửa, lưng quay về phía linh đường nên chưa nhìn thấy cảnh này.
Nhưng ống kính của Khương Tự đã quay trọn vẹn.
[Vãi chưởng, tôi có nhìn nhầm không? Cái bài vị đằng kia sao tự nhiên bay lên được vậy?]
[Bạn không nhìn nhầm đâu, tôi cũng thấy... Đây là điềm đại hung, chẳng lẽ Khương Tự nói trúng rồi, người chết nổi giận?]
[Không thể nào!]
Cư dân mạng trong phòng livestream trố mắt kinh ngạc, chỉ thấy tấm bài vị lơ lửng giữa không trung như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, giơ lên thật cao, sau đó bay đến sau gáy Nhạc Ngạn Lâm, đập mạnh xuống.
"Á!"
Nhạc Ngạn Lâm hét thảm một tiếng, ngã nhào xuống đất: "Ai đánh tôi thế?"
Hắn ta tức giận quay đầu lại nhìn.
Kết quả tấm bài vị đã nằm im lìm trên mặt đất, còn đám bạn bè túc trực bên linh đường thì mặt cắt không còn giọt máu, nhìn hắn ta với vẻ kinh hoàng như vừa thấy thứ gì đó khủng khiếp.
"Người nào ném tôi!" Nhạc Ngạn Lâm gầm lên hỏi, nhưng đám bạn sắc mặt trắng bệch, rụt cổ không dám ho he tiếng nào.
Giọng nói thong dong của Khương Tự vang lên: "Anh làm chuyện xấu, người ta không bóp chết anh đã là may rồi, đập vài cái thì tính là gì."
Khương Tự vừa dứt lời, Nhạc Ngạn Lâm liền thấy cô đi đến bên cạnh quan tài trong linh đường, đi quanh quan tài quan sát một hồi.
Nghiên cứu xong, cô đặt tay lên nắp quan tài, làm bộ muốn cạy nắp quan tài lên.
Nhạc Ngạn Lâm thấy cảnh này liền hoảng hồn: "Cô đừng có động vào quan tài của cha tôi!"
Hắn ta lao tới định ngăn cản Khương Tự, miệng còn hét lớn với những người khác: "Các người còn đứng ngây ra đó làm gì, mau qua đây ném con điên này ra ngoài. Cha tôi đã mất rồi, tôi không muốn ông ấy chết rồi còn chịu nhục!"
Đám bạn lúc này mới hoàn hồn, nhao nhao chạy tới giúp đỡ.
Đột nhiên.
Bọn họ nhìn thấy tấm bài vị đang nằm im trên đất lại bay vút lên, nghiêng một góc độ, trông càng giống như có một người vô hình đang cầm nó.
Bốp!
Tấm bài vị lại một lần nữa bay đến sau gáy Nhạc Ngạn Lâm, đập xuống thật mạnh. Lần này lực đạo còn mạnh hơn, khiến gáy hắn ta toé máu.
"Á!"
Nhạc Ngạn Lâm còn chưa kịp chạm vào người Khương Tự đã ngã gục xuống đất, đầu óc choáng váng không bò dậy nổi.
Những người khác chứng kiến cảnh này thì sợ chết khiếp, hét toáng lên rồi lùi lại phía sau.
"Ma! Có ma!"
"Ngạn Lâm, nhà cậu có ma!"
Nhạc Ngạn Lâm ôm đầu, nhìn đám bạn: "Trên đời này làm gì có ma, lũ hèn nhát các người, rốt cuộc người nào đâm sau lưng tôi!"
"Là cái bài vị đó!" Một người anh em của hắn ta chỉ vào tấm bài vị dưới đất giải thích: "Cả hai lần đều là nó tự bay lên đập cậu, bọn tôi không ai chạm vào cả!"
Nhạc Ngạn Lâm quay đầu nhìn, tấm bài vị nằm chỏng chơ dưới đất, chẳng có dấu hiệu gì là bay lên được, chỉ có điều trên đó dính chút máu của hắn ta.
Nhạc Ngạn Lâm tức điên: "Không có người cầm thì sao nó đập người được! Được lắm, ngoài mặt thì anh em, sau lưng lại giúp con chó săn này, bọn mày đợi đấy cho tao!"
Đám bạn: "..."
Cư dân mạng: "..."
Mẹ kiếp, nửa đêm giật mình tỉnh ngủ, thế mà lại thấy được kỹ năng diễn xuất đỉnh cao từ một tấm bài vị!
Lúc này, Khương Tự vẫn đang nghiên cứu cách mở quan tài. Nhạc Ngạn Lâm thấy cô hì hục nửa ngày vẫn không mở được, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Trong cỗ quan tài này, quả thực không phải cha ruột hắn ta, mà là cô bạn gái kia!
Cha mẹ hắn ta đã qua đời từ tám năm trước. Hắn ta nhờ ngoại hình khá ổn, lại gặp quý nhân giúp đỡ nên mới vào được showbiz và nổi tiếng nhanh chóng.
Sau khi nổi tiếng, hắn ta bắt đầu kiêu ngạo, không chỉ ngủ với fan mà còn thích đi khắp nơi tìm tình một đêm. Cuối cùng chuyện này bị cô bạn gái giàu có nhất trong đám fan biết được.
Người phụ nữ đó làm ầm lên, đòi phanh phui khiến hắn ta thân bại danh liệt. Nhạc Ngạn Lâm trong lúc kích động đã nhốt cô ấy trong nhà đánh một trận.
Kết quả đánh xong, cô ấy lại gửi ảnh bị thương cho Khương Tự - con chó săn chết tiệt kia, còn ghi âm lại lúc hắn ta đánh người chửi người, suýt chút nữa thì hủy hoại sự nghiệp của hắn ta!
Nhạc Ngạn Lâm giận dữ tìm đến người phụ nữ đó, lại đánh cô ấy một trận nữa. Nhưng lần này vì quá tức giận, hắn ta lỡ tay bóp chết người.
Lúc đó, người phụ nữ này đã mua một căn biệt thự ở huyện quê của hắn ta, sống ở đó để lén lút hẹn hò với hắn ta, và cũng chết ngay trong căn biệt thự ấy.
Trong lúc hoảng loạn, Nhạc Ngạn Lâm nghĩ ra cách này để chôn xác phi tang một cách êm thấm. Dù sao hắn ta cũng đã nhiều năm không về quê, người ở quê chẳng ai biết đến hắn ta cả.
Hắn ta lên mạng nói là đám tang cha ruột, nhưng trong thôn chẳng ai biết đó là đám tang của ai, hắn ta cũng không cho bất kỳ người dân nào trong thôn vào nhà.
Hơn nữa vì sự nghiệp của hắn ta, chuyện người phụ nữ kia sống ở đây cũng không ai biết. Chỉ cần hắn ta chôn cất thật nhanh thì sẽ không ai phát hiện ra hắn ta giết người!
Nhạc Ngạn Lâm nhìn cỗ quan tài, thầm thấy may mắn vì đã thuê một thợ đóng quan tài giỏi, trên nắp quan tài còn đóng hơn hai mươi cái đinh dài, dù có dùng dụng cụ cũng rất khó cạy ra.
Chỉ cần không mở được quan tài, không nhìn thấy thi thể bên trong, sẽ chẳng ai biết sự thật!
Nhạc Ngạn Lâm vừa nghĩ đến đó, bỗng thấy Khương Tự đứng cạnh quan tài, hạ bộ tấn đứng thế trung bình tấn, sau đó dứt khoát đi một bài quyền.
Đánh xong bài quyền, quanh người Khương Tự dường như có một luồng năng lượng xoay chuyển. Cô giơ tay lên, vỗ thẳng một chưởng vào quan tài.
"Rắc" một tiếng.
Cỗ quan tài chắc chắn vỡ tan tành.
Nhạc Ngạn Lâm: "?"
Sau khi quan tài nứt toác, những mảnh gỗ vỡ rơi lả tả xuống đất, lộ ra thi thể bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






