Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi chiều, các khách mời tập trung.
Đạo diễn lần này không có giao nhiệm vụ, nhưng lại có thêm vài gương mặt lạ.
Trang phục đều rất giản dị, chắc là người dân của làng Đào Mộc.
Đạo diễn lại có trò gì đây, lưng họ vẫn còn đau đây này.
Cô đánh giá bốn người dân làng này và những người dân làng cũng đang đánh giá họ.
Ba nam một nữ, người đầu tiên bên trái, lớn tuổi nhất là một ông lão lưng còng, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành, luôn tươi cười.
Người đàn ông trung niên thứ hai có thân hình vạm vỡ và hơi phát tướng, trông rất hung dữ, sát khí nặng nề, nhìn rất đáng sợ, hổ khẩu tay phải có một lớp chai dày, chắc là một người mổ heo lâu năm.
Người thứ ba là một người đàn ông trung niên mặt bánh bao, thân hình hơi gầy gò, nhưng lại cho cảm giác chất phác, thật thà.
Ánh mắt đầy ẩn ý của cô đối diện khiến anh ta ngẩn người, sau đó cười ngây ngô.
Người bên phải cuối cùng là nữ dân làng duy nhất có mặt, thân hình vẫn còn nét quyến rũ, dáng vẻ tiểu gia bích ngọc, ở nông thôn có thể coi là hoa khôi của làng.
Đạo diễn:
"Các vị khách mời, nhiệm vụ của các bạn hôm nay không phải do tổ chương trình giao và nhiệm vụ là gì thì tổ chương trình cũng không biết, các bạn đừng nghĩ đến việc hỏi nhân viên."
"Được rồi, quy tắc cũ, oẳn tù tì, người thắng sẽ chọn người trước."
Vòng đầu tiên, Diệp Thanh Thanh vinh quang thua cuộc, Diệp Kim Kim thì vào vòng thứ hai.
Cuối cùng kết thúc với chiến thắng của Lộ Bắc Sơ.
Diệp Kim Kim thua ở vòng thứ ba.
Lộ Bắc Sơ ngây thơ nhìn bốn người, khi nhìn thấy người mổ heo thì lùi lại một bước, rõ ràng là bị dọa sợ.
Người mổ heo cũng nhận ra mình đã dọa sợ đứa trẻ, ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác.
Cuối cùng cậu ta chọn ông lão lưng còng, đưa bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy bàn tay khô héo của ông lão.
Dương Văn Bác là người lựa chọn thứ hai, cậu ta nhìn chằm chằm vào người mổ heo, đi đến đứng cạnh anh ta, ý nghĩa rất rõ ràng.
Dương Duyệt Duyệt trong lòng rất khó chịu, rõ ràng có nhiều lựa chọn như vậy, lại cứ đi chọn người mổ heo vừa bẩn vừa hôi, nhưng bên ngoài thì vẫn không nói gì.
Người mổ heo nhìn Dương Văn Bác đứng thẳng tắp ở bên cạnh, ngạc nhiên hỏi:
"Cháu không sợ chú sao?"
Vì mổ heo quanh năm, nên bọn trẻ rất sợ anh ta, cứ hễ thấy anh ta là chạy, nhưng anh ta rõ ràng rất thích trẻ con.
"Không sợ."
Nghe thấy câu trả lời kiên định của cậu bé, người mổ heo cười, kiểu cười không thấy mắt.
Tiếp theo là bé Uông Vũ Triết, cậu bé chọn nữ dân làng duy nhất có mặt.
Bố cậu bé hỏi tại sao lại chọn cô ấy, cậu bé thành thật trả lời, vì dì ấy cười với cậu bé, mà cười rất đẹp.
Uông Lịch Đông: "..."
Con trai vẫn là một kẻ mê sắc đẹp.
Nghe thấy câu trả lời của bé Uông Vũ Triết, người phụ nữ cười đến mức hoa cả mắt.
"Chú ơi nhiệm vụ của chúng cháu là gì ạ?"
Người đàn ông cười:
"Đạo diễn không cho nói, đến nơi các cháu sẽ biết."
Một con chuột bạch lặng lẽ bò lên vai Diệp Thanh Thanh.
Mèo tam thể dựng đứng đồng tử:
[Cút xuống cho bố!]
Chuột bạch bị áp lực từ thiên địch, co rúm người lại, nhưng vẫn không nỡ rời Diệp Thanh Thanh.
[Mèo thối, mày đừng có kiêu ngạo, nói không chừng chị ấy còn thích tao hơn, có khi còn vứt mày đi đấy.]
[Có giỏi nói lại lần nữa xem, bố cho mày kết thúc cuộc đời làm chuột của mày ngay hôm nay luôn.]
Chuột bạch không còn để ý đến lời đe dọa của mèo tam thể, nằm sát tai Diệp Thanh Thanh.
[Chị ơi em nói chị nghe, chính là vợ của người này này, ban ngày bọn họ mấy người ở nhà, chơi bời ghê lắm.]
Diệp Thanh Thanh: ???
Cô ngửi thấy mùi dưa to đùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
