Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Bị Anh Trai Đưa Vào Chương Trình Thực Tế Khiến Mọi Người Kinh Ngạc Chương 12.1: Anh Muốn Em Chịu Đói

Cài Đặt

Chương 12.1: Anh Muốn Em Chịu Đói

Thấy hai người bọn họ trở về, cô đang định gọi họ rửa tay ăn cơm.

Thế mà anh hai lại xin lỗi cô trước, nói là phải để cô chịu đói.

"Anh muốn em chịu đói?"

Diệp Minh Dã cúi đầu thấp hơn, trước đây anh ta còn khoe khoang sẽ đưa cô đi ăn ngon mặc đẹp ở nhà tốt nhất, kết quả là nhà tốt nhất vẫn là em gái đưa anh ta đến ở, bây giờ còn để em gái phải chịu đói theo.

Người anh hai như anh ta thật thất bại mà.

Không được! Dù có phải mặt dày đi xin đồ ăn ở nhà dân anh ta cũng không để em gái chịu đói được.

Thấy anh ta như đã hạ quyết tâm gì đó, quay đầu bỏ đi, cô bèn nói:

"Không ăn cơm, lại còn muốn đi đâu nữa?"

Diệp Thanh Thanh kéo anh ta lại.

"Anh sẽ mặt dày đi xin đồ ăn, không thể để em phải chịu đói."

Sau đó anh ta mới nhận ra:

"Em... vừa nói gì?"

Anh ta đã đói đến mức nghe nhầm rồi sao?

Thanh Thanh nói ăn cơm?

"Ăn cơm chứ còn gì nữa, em làm xong hết rồi, nếu anh không ăn, vậy thì em chỉ có thể ăn thêm một bát nữa thôi."

Diệp Thanh Thanh cười híp mắt.

Diệp Thanh Thanh: Anh hai thật tốt, mình đói cũng không muốn cô chịu đói.

Diệp Kim Kim không ai gọi, rất tự giác ngồi vào bàn, chăm chú nhìn con cá trên bàn.

Thơm quá!

Diệp Thanh Thanh lấy cá ở đâu ra vậy?

Không lẽ là trộm?

"Chị ơi con cá này..."

Cô ta che miệng kinh ngạc, như thể biết điều gì đó:

"Chị! Trộm cá là hành vi không tốt, mau xin lỗi bác nông dân đi, em cũng sẽ cầu xin giúp chị."

[???]

[Cô ta biết mình đang nói gì không?]

[Trà xanh à! Sao cô ta lại trà xanh đến vậy!]

Diệp Minh Dã trừng mắt nhìn Diệp Kim Kim:

"Câm mồm."

"Anh hai, phạm lỗi không phải nên thừa nhận sao? Không nên xin lỗi sao? Hay là... anh hai muốn bao che cho chị?"

"Cô nghĩ cá là tôi đi trộm?"

Diệp Thanh Thanh nhìn cô ta.

Diệp Kim Kim không chút do dự gật đầu, không phải trộm, lẽ nào là cô ta bắt được, con cá lớn như vậy, nhìn là biết của người khác nuôi rồi.

"Vậy thì cô đừng ăn nữa."

Diệp Thanh Thanh bưng bát cơm trước mặt cô ta đi, rồi gắp con cá về phía mình.

Ít người ăn, cô có thể ăn nhiều hơn, cô còn mong cô ta không ăn nữa là đằng khác.

Diệp Kim Kim không ngờ Diệp Thanh Thanh lại làm như vậy, cô ta cũng đâu có nói không ăn!

Cô ta nhìn anh hai, thấy anh hai không nói gì, rõ ràng là đứng về phía Diệp Thanh Thanh.

Cô ta tủi thân chạy ra ngoài.

Cô ta chạy ra ngoài ngồi xổm bên đường, đợi mãi không thấy ai đến tìm về, tức đến giậm chân.

Bụng phát ra tiếng kêu réo không đúng lúc.

Bụng đói quá, người cũng đau quá.

Cô ta tủi thân khóc òa lên.

Khi Diệp Kim Kim chạy ra ngoài, không ít người trong phòng livestream chĩa mũi dùi vào Diệp Thanh Thanh.

[Chẳng qua chỉ nói vài câu thôi mà, lại để người khác chịu đói, cô ta sao mà độc ác thế.]

[Đúng vậy, hiểu lầm giải thích rõ ràng là được rồi, cô ta thì hay rồi, trực tiếp không cho ăn, lòng dạ thật xấu xa.]

[Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã độc ác như vậy, nếu là con gái tôi, tôi nhất định sẽ đánh chết nó.]

[Diệp Minh Dã cũng không quản, anh ấy còn là anh trai nữa chứ.]

[Nhà các bạn ở biển à, quản rộng thế, anh trai người ta còn chưa nói gì, các bạn thì nhanh mồm nhanh miệng.]

[Có người à, dạ dày thật tốt, loại trà nào cũng uống được.]

Diệp Kim Kim chạy ra ngoài, hai người rất ăn ý không đi tìm, đói một bữa không chết được.

Sau khi nghe Diệp Thanh Thanh giải thích, Diệp Minh Dã vốn định bồi thường tiền cho người dân liền thở phào nhẹ nhõm, tham gia vào bữa ăn vui vẻ.

Mèo lê hoa cũng được chia hai cái đuôi.

Ăn no nê, hai người dựa vào ghế nghỉ ngơi.

...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc