Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tịch Thần không những không nghèo, mà còn là công tử nhà quyền thế, sau này dưới trướng chắc sẽ có cả đống người gọi dạ bảo vâng. Và rồi cô chợt ngộ ra: những hành vi lộn xộn trong quá khứ của Tịch Thần hoàn toàn không phải vì hoàn cảnh, mà là vì bản chất một người đàn ông gia trưởng đậm đặc, đầu óc bảo thủ đến mức chẳng thể cứu vãn!
Nghĩ đến việc mấy năm qua mình cố gắng giữ thể diện cho anh, chiều chuộng anh đến mức khiến anh vô pháp vô thiên, còn bản thân thì bị gán mác “não tình”, Diêu Vi Vi càng nghĩ càng tức.
Tức đến mức hơn nửa tháng không thèm liên lạc, trong lòng còn thề rằng lần này phải bắt Tịch Thần chủ động nhận sai.
“Diêu Vi Vi, em có thể giận nhưng phải biết điều gì nên nói, điều gì không. Những lời vừa rồi, anh coi như em hồ đồ nhất thời. Nếu em còn định tiếp tục thì phải nghĩ đến hậu quả.”
Diêu Vi Vi ngơ ngác: ??? Hậu quả?
Chia tay thôi mà, có hậu quả gì nghiêm trọng đến mức cô không gánh nổi sao?
“À, anh thấy mất mặt vì em là người chủ động nói chia tay đúng không? Không sao, anh thấy khó chịu thì giờ anh có thể chủ động đá em một lần. Dù gì ở Thượng Hải cũng không nhiều người biết quan hệ của hai đứa mình, sau này tình cờ gặp thì cứ coi như không quen là được. Có người tò mò thì em sẽ nói là chia tay trong hòa bình.”
Dù gì Tịch Thần cũng là nam chính, là con cưng của trời. Bị đá công khai đúng là chẳng dễ nghe. Nhưng bản thân cô cũng chẳng muốn làm người bị chia tay, nên dùng lý do “chia tay trong hòa bình” là hợp lý nhất.
Diêu Vi Vi cười, đưa ra “giải pháp” cực kỳ thấu tình đạt lý.
“Chia tay” từ này vừa thốt ra miệng cô, Tịch Thần nghe đến phát điên. Anh cảm thấy cô đang cố tình đắc ý trước mặt mình.
“Diêu Vi Vi! Em tốt nhất nên biết chừng mực”
“Cậu chủ!” Một giọng nói chen ngang, là Lão Vương người vẫn đứng bên quan sát suốt từ đầu.
“Sao đấy?” Tịch Thần đang bực, bị cắt ngang liền sa sầm mặt quay sang.
Lão Vương nuốt nước bọt, cố lấy can đảm: “Tôi... tôi chợt nhớ ra, chỗ cậu dặn tôi tìm lúc nãy hình như là ở con phố bên cạnh. Gần đây tôi ít tới, nên mới lái nhầm tới nhà cô Diêu. Cậu chẳng phải còn hẹn gặp Cục trưởng Lục sao, không phải đang gấp à?”
Tịch Thần: Hẹn gì cơ? Anh hoàn toàn không hiểu Lão Vương đang diễn trò gì.
Nhưng vì lúc nãy viện cớ Lão Vương đi lạc đường để đến tìm Diêu Vi Vi, giờ cũng đành phối hợp theo. Huống chi, nếu còn nói thêm vài câu, có khi lại to chuyện điều đó hoàn toàn trái với mục đích ban đầu khi anh đến.
Vẻ mặt rối rắm, Tịch Thần liếc Diêu Vi Vi lần cuối, hừ lạnh một tiếng rồi nghiến răng: “Đã vậy thì đi thôi còn gì nữa!”
“Vâng vâng.” Lão Vương vội vàng nổ máy.
Trước khi rời đi, Lão Vương còn hạ cửa kính, cười ngại ngùng: “Cô Diêu, đều tại tôi đi sai đường, làm cậu chủ tâm trạng không tốt, có nói nặng lời gì thì mong cô đừng để bụng.”
Nói xong không chờ phản ứng, lập tức nhấn ga chạy mất. Bị ép hít một ngụm khí thải xe, Diêu Vi Vi đứng tại chỗ đầy nghi hoặc. Vừa rồi... là gì vậy? Cô rốt cuộc đã chia tay thành công chưa? Cô cúi đầu, nhìn mũi giày của mình suy nghĩ một phút, rồi rút ra kết luận.
Tịch Thần không hề phản đối chuyện chia tay. Vậy nghĩa là... cô thành công rồi. Tốt lắm. Diêu Vi Vi thật sự muốn mở tiệc ăn mừng. Cuối cùng cũng thoát khỏi nam chính, thoát khỏi cốt truyện, bước chân đầu tiên trên hành trình làm lại cuộc đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




