[Ôi, dưa chuột đơn giản thế mà cũng làm ngon như thế này. Nếu mỗi ngày ba bữa đều có thể ăn đồ ngon như vậy thì sống trong gia đình này có vẻ cũng không tệ.]
Tuy không biết nấu ăn nhưng Hứa Cẩm Ninh là một người sành ăn chính hiệu, hoặc có thể nói là một người yêu thích ẩm thực, đặc biệt thích ăn đồ ngon.
Trương Ái Liên nhìn những lát dưa chuột đơn giản trước mặt, nghe những lời khen ngợi từ tiếng lòng của con gái út, không hiểu sao khuôn mặt hơi ngăm đen của bà lại hơi đỏ lên.
Thật ra… thật ra tay nghề nấu ăn của bà cũng chỉ là bình thường thôi.
Master chef thì còn chưa đến mức.
Nhưng mà việc con gái út thích đồ ăn bà nấu như vậy khiến Trương Ái Liên vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Dù sao trước đây cha mẹ nuôi của Hứa Cẩm Ninh cũng là người làm to, lại sống trong thành phố, ăn uống quần áo chắc chắn tốt hơn nhiều so với ở nông thôn, bà chỉ sợ con gái út về đây sẽ không quen.
Phương Phương vào thành phố trước, lúc đó Ninh Ninh còn chưa về.
Phương Phương gọi điện nói rằng Ninh Ninh không muốn về, cô không muốn nhận ba mẹ ruột ở nông thôn, chỉ muốn ở lại thành phố.
Cuối cùng vì không còn cách nào khác nên cô phải trở về nông thôn, còn cố tình mặc quần áo vá chằng vá đụp để gây thương hại, khiến họ nghĩ rằng cô đã sống không tốt ở nhà cha mẹ nuôi.
Phương Phương không muốn thấy Ninh Ninh như vậy nên mới để lại quần áo ở đây cho Ninh Ninh mặc.
Nghe những lời Phương Phương nói, Trương Ái Liên nghĩ rằng chắc chắn là Ninh Ninh rất khó hòa hợp.
Bề ngoài thì hòa thuận với họ, nhưng thật ra cô lại có vẻ lạnh nhạt. Nhưng Trương Ái Liên không ngờ mình lại có thể nghe được tiếng lòng của con gái út, mà dường như chỉ bà mới có thể nghe được.
Nhưng những tiếng lòng vui vẻ, hân hoan ấy, dường như không khớp với vẻ lạnh nhạt mà Ninh Ninh thể hiện.
Tuy rất kinh ngạc vì có thể nghe thấy tiếng lòng của con gái út, nhưng Trương Ái Liên nghĩ có khi đây là điều tốt.
Bà có thể dựa vào tiếng lòng của con gái út để đối xử tốt với Ninh Ninh hơn.
Nghĩ đến đây, Trương Ái Liên đột nhiên cảm thấy vui vẻ và phấn khởi.
Ninh Ninh bây giờ đã 15 tuổi, tuy mới vừa trở về bên họ, nhưng dù sao cũng là con gái ruột của bà, sao bà có thể không yêu thương.
Hứa Phương Hoa ngồi bên cạnh nghe đến quần áo mới cũng muốn có, nhưng khi quay đầu nhìn quần áo của Hứa Cẩm Ninh đầy vết vá chằng chịt, chị ấy chỉ bĩu môi, không nói gì.
Hứa Cẩm Ninh đang uống canh gà, nghe vậy thì khựng lại một chút, trong đáy mắt thoáng qua vẻ mỉa mai.
Cô nói: “Không cần đâu, con vẫn quen mặc quần áo của con hơn.”
[Chẳng lẽ trong mắt mẹ ruột của mình, cô con gái ruột này chỉ đáng để mặc quần áo của Hứa Phương Phương thôi sao?]
[Sao mấy bộ quần áo này lại cũ và nhiều vết vá đến vậy à? Vì từ khi có ký ức, mình đã theo cha mẹ nuôi xuống nông thôn tỉnh Xuyên đến đội sản xuất Hồng Tinh, chỉ mới vài ngày trước mới về thành phố. Đội sản xuất Hồng Tinh còn khó khăn hơn cả đội sản xuất Thanh Hà, no bụng đã là vấn đề, nói gì đến quần áo, làm gì có quần áo mới, những bộ này không phải tự mình vá lại mà có, ngoài bộ này ra, bộ quần áo khác cũng đầy vết vá.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



