"Ninh Ninh, ba..." Hứa Ái Quốc nhìn Hứa Cẩm Ninh, muốn nói gì đó, nhưng khi đối diện với khuôn mặt nhợt nhạt của con, ông phát hiện ra rằng dường như nói gì cũng trở nên vô nghĩa, chi bằng sau này bù đắp thật tốt.
"Thôi, ba dẫn con đi lấy thuốc, rồi chúng ta sẽ mua sữa mạch nha."
Hứa Cẩm Ninh khẽ đáp "Vâng". Không biết có phải cô nhìn nhầm không, nhưng khi Hứa Ái Quốc quay đầu đi, dường như cô thấy đôi mắt ông hơi đỏ.
Nhưng mà...
Hứa Cẩm Ninh nhìn vào bàn tay lớn đang nắm lấy tay mình, có lẽ vì đã làm nhiều công việc nặng nhọc, bàn tay này thô ráp, có vết chai.
Nhưng lại vô cùng ấm áp.
Sự ấm áp này dường như từ lòng bàn tay truyền đến tận đáy lòng cô, mang đến cho cô một cảm giác lạ lùng.
Cuối cùng Hứa Cẩm Ninh vẫn không rút tay mình ra.
Hứa Ái Quốc lấy 5 thang thuốc tại quầy của bệnh viện, sau đó dẫn Hứa Cẩm Ninh rời đi.
Hai cha con đến cung tiêu xã.
Cung tiêu xã rất đông người, Hứa Ái Quốc dẫn Hứa Cẩm Ninh chen qua đám đông, cuối cùng cũng đến được quầy hàng.
"Đồng chí, cho hỏi ở đây có sữa mạch nha không?" Hứa Ái Quốc hỏi.
Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi ngồi sau quầy không có biểu cảm gì, nói: "Sữa mạch nha hiệu Thượng Hải, một hộp 3 đồng, có mua không?"
"Có, cho tôi 4 hộp."
Người phụ nữ hơi nhướng mày, có hơi ngạc nhiên vì Hứa Ái Quốc lại mua nhiều sữa mạch nha đắt tiền như vậy, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ công nhân mà ông đang mặc, bà ta cũng hiểu ra.
Thời buổi này, sữa mạch nha không phải là thứ ai cũng có thể mua được.
Hứa Ái Quốc lấy ra một tờ đại đoàn kết, rồi thêm hai tờ một đồng, đưa qua.
Tiền của nhà họ Hứa đều nằm trong tay Trương Ái Liên, mỗi tháng Hứa Ái Quốc lãnh lương xong cũng đều đưa cho vợ.
Lần này ra ngoài, Trương Ái Liên đã đưa ông không ít tiền để lo thuốc thang và mua sữa mạch nha cho Hứa Cẩm Ninh.
Sữa mạch nha thời đó là loại thực phẩm dinh dưỡng mà chỉ có số ít người mới có thể mua được.
Những người xung quanh khi thấy Hứa Ái Quốc không do dự mà mua sữa mạch nha thì đều nhìn ông với vẻ ngưỡng mộ.
Đó là 12 đồng đấy, gần bằng lương của một công nhân trong nửa tháng.
Có những gia đình cả năm ăn uống tiết kiệm cũng chưa chắc đã dành dụm được 12 đồng.
Họ có biết sữa mạch nha là thứ tốt không?
Chắc chắn là biết, nhưng tiếc rằng không đủ tiền mua.
Hứa Cẩm Ninh cũng ngẩn người khi thấy Hứa Ái Quốc không do dự mà mua sữa mạch nha.
[Ba thật sự mua sữa mạch nha cho mình sao? Mình cứ nghĩ đó chỉ là lời nói suông.]
Quay đầu lại, ông nhìn thấy con gái út đang nhìn mình với vẻ ngơ ngác.
"Ninh Ninh, con vừa nói gì à?"
Hứa Cẩm Ninh chớp mắt, "Không ạ."
Không à?
Hứa Ái Quốc nghĩ, có lẽ ông nghe nhầm.
Nhưng ông mua sữa mạch nha cho Ninh Ninh không phải chỉ là lời nói suông.
Ông nhét hộp sữa mạch nha vào tay Hứa Cẩm Ninh, "Này, cầm lấy, sữa mạch nha này đi, sau này để trong phòng con, khi nào muốn uống thì lấy ra pha nước uống. Nếu uống hết rồi thì nói với ba, ba sẽ mua thêm cho con."
Vì vậy, khi ngồi lại lên yên sau của xe đạp, Hứa Cẩm Ninh ôm trong tay 4 hộp sữa mạch nha, những người trên đường, dù là nhìn thấy xe đạp hay thấy sữa mạch nha trong tay Hứa Cẩm Ninh thì đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
