Hứa Ái Quốc gật đầu, nhớ lại thân hình gầy gò của cô con gái út, còn gầy hơn cả những đứa trẻ mồ côi trong thôn cần người giúp đỡ, ai nhìn vào cũng không đành lòng.
Huống chi đó lại là con gái ruột của ông và Trương Ái Liên.
“Hay để anh đưa con bé đi ngay bây giờ, tranh thủ hôm nay anh được nghỉ, ngày mai lại phải đi làm rồi.”
“Cũng được.”
“Vậy anh đi gọi con bé dậy.”
Ngồi phía sau chiếc xe đạp hai tám đang xóc nảy, gió mùa xuân thổi qua, Hứa Cẩm Ninh vốn còn đang ngái ngủ cũng đã tỉnh táo hẳn.
Không thể không tỉnh, vì đường đi không phải là đường nhựa bằng phẳng mà là đường đất, trời mưa một cái là biến thành đường lầy lội, đầy những ổ gà ổ voi.
Dọc đường, Hứa Cẩm Ninh vốn còn hơi mơ màng cũng bị xóc nảy mà tỉnh hẳn.
Thật sự là vì… cô đau mông quá.
Dù trước khi ra khỏi nhà, Trương Ái Liên đã cẩn thận thêm một cái đệm vào yên sau xe đạp cho cô, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc xóc đến mức đau mông.
Hứa Cẩm Ninh nghĩ, cô đã xuyên không rồi.
Mặc dù là xuyên vào thân thể của nguyên chủ, nhưng linh hồn của cô vẫn mang theo cả tính khí yếu đuối của cô từ thế kỷ 21.
Thật ra nguyên chủ cũng nhận thấy ánh mắt của cha mẹ khi nhìn cô có hơi lạnh lẽo, dường như không có nhiều tình cảm và cảm xúc.
Cô muốn gần gũi cha mẹ, nhưng ánh mắt lạnh lùng của họ đã đẩy cô ra hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi vừa về đến thành phố, cha mẹ nói với cô rằng cô không phải là con ruột của họ, họ sẽ đi đón con gái ruột của mình về nhà, và để cô trở về với gia đình thật sự của mình.
Lúc đó nguyên chủ mới bàng hoàng nhận ra thì ra lý do cha mẹ không gần gũi với cô là vì cô không phải con ruột của họ, có lẽ vì không cùng huyết thống nên không thể thân thiết được.
Nguyên chủ có thể hiểu điều đó.
Cô hoàn toàn không phải chỉ muốn ở lại thành phố để hưởng cuộc sống sung sướng, không muốn trở về nông thôn chịu khổ giống như Hứa Phương Phương đã nói.
Vì dù có khổ thì cũng không khổ bằng mười lăm năm trước mà nguyên chủ đã trải qua.
Có thể nói, nếu không phải nguyên chủ mệnh cứng, đã cố gắng vượt qua thì có lẽ cô đã không còn sống đến giờ.
Nguyên chủ cũng đã có rất nhiều kỳ vọng về việc trở về bên cha mẹ ruột, hơn nữa ở Đội sản xuất Thanh Hà không chỉ có cha mẹ ruột mà nghe nói còn có cả anh chị em…
Cô khát khao tình thân đến như vậy, khát khao tình yêu thương của cha mẹ và gia đình.
Cô đã ôm ấp những kỳ vọng mãnh liệt đó khi lên tàu.
Nhưng chỉ vì tác giả đã thiết lập, cô đã định sẵn không có được tình yêu thương của cha mẹ và gia đình, thậm chí phải tận mắt chứng kiến mọi người đều đứng về phía Hứa Phương Phương, yêu thương Hứa Phương Phương, còn cô thì giống như một con vịt xấu xí khi bị Hứa Phương Phương dùng làm nền để nổi bật lên, cuối cùng uất ức mà chết.
Nhưng đó là cuộc đời của nguyên chủ, hoặc phải nói là cuộc đời đã được tác giả thiết lập cho nguyên chủ, không phải của Hứa Cẩm Ninh.
Cô là một người lạc quan, chai lì cảm xúc, làm sao có thể uất ức mà chết giống nguyên chủ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)