Thật là! Không biết đến bao giờ cuộc sống này mới kết thúc, cô ta đã về nông thôn hai năm rồi, lúc nào cũng mong ngóng được trở về thành phố.
Nhưng nghĩ đến những thanh niên trí thức trong đợt đầu đã ở nông thôn hơn mười năm, cô ta chỉ cảm thấy hoàn toàn không có hy vọng trở về thành phố, cuối cùng chỉ có thể ở lại nông thôn, lấy chồng ở đây, lập gia đình, cuối cùng trở thành người nông thôn.
Tôn Mỹ Văn nghĩ nếu ngày đó mẹ đồng ý nhường công việc cho cô ta thì cô ta đã không phải về nông thôn.
Nhưng mẹ cô ta không đồng ý.
Ba cô ta lại càng không đồng ý, công việc của ông ta phải để lại cho em trai.
Tôn Mỹ Văn đã bao nhiêu lần nghiến răng căm ghét đứa em trai này, ước gì nó chưa từng ra đời.
Nếu không có nó, cô ta là con út, chắc chắn sẽ được ở lại thành phố.
Nhưng giờ nói những điều này cũng vô ích.
Đã về nông thôn làm thanh niên trí thức, cô ta phải sống tốt hơn, dù có phải dùng thủ đoạn, Tôn Mỹ Văn cũng không cảm thấy mình sai.
Nếu sau này thật sự không thể trở về thành phố, cô ta cũng tuyệt đối không lấy người nông thôn.
Cô ta muốn lấy thanh niên trí thức Phó.
Mặc dù cô ta và thanh niên trí thức Phó không phải người cùng nơi, nhưng từ những người khác, cô ta biết thanh niên trí thức Phó là người Bắc Kinh, có gia thế rất tốt, nghe nói thanh niên trí thức Phó về nông thôn chỉ để rèn luyện, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về thành phố.
Nếu cô ta lấy thanh niên trí thức Phó thì khi thanh niên trí thức Phó trở về thành phố, chắc chắn cô ta cũng có thể trở về thành phố, chưa biết chừng sau khi trở về sẽ lập tức được sắp xếp cho một công việc tốt.
Hơn nữa, thanh niên trí thức Phó trông cũng rất đẹp trai, dịu dàng như ngọc, là một quý ông chân chính, Tôn Mỹ Văn đã thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cô ta đã quyết tâm nhất định phải ở bên thanh niên trí thức Phó.
Tiếc là không hiểu sao thanh niên trí thức Phó lại có vẻ thích cô gái nông thôn tên Hứa Từ ở đội sản xuất Thanh Hà, giữa họ rất mập mờ.
Con bé Hứa Từ kia chỉ là một cô gái nông thôn thôi, cùng lắm cũng chỉ là một đứa con liệt sĩ mồ côi, sống cũng chẳng tốt, vóc dáng thì chẳng có, nhan sắc cũng chẳng bằng cô ta, thanh niên trí thức Phó nhìn trúng cô ta vì cái gì chứ?
Nhưng dù giữa họ có chuyện gì, Tôn Mỹ Văn cũng sẽ không để Hứa Từ cướp thanh niên trí thức Phó đi.
Thanh niên trí thức Phó chỉ có thể là của cô ta!
“Thanh niên trí thức Tôn, em đang nghĩ gì thế?” Câu hỏi của Hứa Hướng Đông kéo Tôn Mỹ Văn trở về thực tại.
“À, không có gì đâu, chỉ là em có hơi đói bụng thôi.”
“Ồ, vậy thì tốt rồi.” Hứa Hướng Đông nghĩ chắc mình vừa nhìn nhầm, sao anh ấy lại thấy gương mặt thanh niên trí thức Tôn vừa nãy có phần dữ tợn nhỉ.
Nhưng khi nhìn lại gương mặt xinh đẹp của thanh niên trí thức Tôn trước mắt, Hứa Hướng Đông cảm thấy chắc chắn là mình nhìn nhầm.
“Thanh niên trí thức Tôn, nếu em đói rồi thì mau về ăn đi, anh cũng về đây.” Dù rất không nỡ, dù muốn ở lại bên thanh niên trí thức Tôn thêm một lúc nữa, nhưng Hứa Hướng Đông vẫn ân cần rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)