Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khách sạn thiên đường ngày tận thế Chương 1: Đạo đức suy đồi

Cài Đặt

Chương 1: Đạo đức suy đồi

Chương 1: Đạo đức suy đồi

1

Năm thứ ba kể từ khi zombie bùng phát, loài người dần mất đi nhân tính, đạo đức suy đồi.

Trong tình trạng khan hiếm tài nguyên cùng cực, tôi bị bạn trai và em gái bán cho một tên đàn ông to lớn với giá 3 ổ bánh mì.

Trước tôi, hắn đã hành hạ đến chết 6 người phụ nữ.

Tôi vất vả thoát khỏi căn cứ của tên đàn ông, em gái tôi cản bước chân bọn chúng đuổi theo, cười lạnh lùng nói:

"Cứ để chị ấy ra ngoài đi, bên ngoài toàn zombie, chị ấy không thể sống được bao lâu đâu, sẽ tự động quay lại thôi."

Ba năm nay tôi đã cứu họ vô số lần, nhưng cuối cùng lại phải chịu sự phản bội như vậy.

Giữa lúc tuyệt vọng, đối mặt với đàn zombie ùa đến như thủy triều, tôi từ từ nhắm mắt lại.

Đột nhiên bên tai tôi thoảng qua một cơn gió, tiếng gào thét của bọn zombie và mùi thối rữa từ xác chết thoắt biến mất.

Tôi nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện mình đang ở sảnh một khách sạn.

Đèn chùm pha lê trên đầu lấp lánh, sàn gạch bóng loáng, trang trí xung quanh hoa lệ vô cùng.

Đây là...thiên đường ư?

"Ting, chào mừng chủ nhân ràng buộc hệ thống Thiên Đường Ngày Tận Thế."

Tôi ngơ ngác hỏi: "Cái quái gì vậy?"

"Đúng như tên gọi, hệ thống này là thiên đường duy nhất trong ngày tận thế, nơi đây có thể chống đỡ mọi tai ương, và chủ nhân với tư cách là quản lý thiên đường có toàn bộ quyền lực, trong thiên đường không ai có thể làm hại chủ nhân, nếu không sẽ bị cảnh cáo hình phạt và trừng trị tiêu diệt.

Chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ có thể nâng cấp thiên đường. Nơi chủ nhân đang ở bây giờ là sảnh khách sạn đầu tiên của thiên đường, khách sạn có tổng cộng 8 tầng, sau này còn mở thêm các hạng mục ăn uống vui chơi khác. Bây giờ xin chủ nhân đặt tên cho khách sạn."

Hệ thống nói xong, một màn hình điện tử hiện ra trước mặt tôi.

Tôi không kịp kinh ngạc, suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy gọi là Thiên Đường Trở Về đi."

Hi vọng nơi đây có thể trở thành nơi trở về của những người lang thang.

"Ting, Thiên Đường Trở Về chính thức kích hoạt. Bây giờ phát quà tặng khai trương: một phòng tổng quản lý, mở khóa toàn bộ phòng khách tầng một, mở khóa nguồn nước vô hạn, mở khóa mì gói và bánh mì không giới hạn, bây giờ xin chủ nhân đến phòng tổng quản lý."

2

Ngay khi hệ thống vừa dứt lời, hai bên cầu thang sảnh đột nhiên xuất hiện thêm một dãy phòng, cửa ra vào có thêm một quầy thu ngân, bên cạnh còn bày vài chiếc máy móc.

Phòng có ghi "Phòng tổng quản lý" cực kì rộng rãi.

Tôi bước vào, kinh ngạc trợn to mắt.

Đã bao lâu rồi mới được ngủ trên chiếc giường mềm mại như thế này.

Lại còn có cửa sổ sáng sủa, ban công với những bông hoa nhỏ lắc lư và TV màn hình lớn, đều y hệt như bày trí trước tận thế.

Trong tủ quần áo có đồ ngủ để thay, nhà vệ sinh phân chia khu khô ướt, tôi mở vòi hoa sen còn có cả nước nóng.

Ra khỏi phòng, hai bên cầu thang thêm hai chiếc máy tự phục vụ, một chiếc bán nước uống, một chiếc bán mì gói và bánh mì.

"Tất cả mọi thứ trong khách sạn đều miễn phí cho chủ nhân nhưng không được lãng phí, tất cả vật tư sẽ tự động bổ sung vô hạn."

Hệ thống lại lên tiếng một cách cứng nhắc.

Tôi suýt phát khóc vì vui mừng.

Vật tư vô hạn, môi trường tốt như vậy, lại còn chống được mọi tai ương!

Đây quả nhiên là thiên đường trong tận thế.

Không kịp hưng phấn, tôi vội vàng lấy một gói mì, theo mùi thơm tỏa ra, trong lòng tôi lập tức xúc động muốn khóc.

Là mì gói đấy.

Thứ trước tận thế ăn đến phát ngán, sau tận thế lại trở thành món ngon hiếm có.

còn có người vì một gói mì mà giết người.

Đang ăn mì, hệ thống trong đầu tôi lại vang lên: "Ting, xin chủ nhân nhận nhiệm vụ."

Tôi ăn vài ba miếng mì, uống cạn sạch cả nước canh mới gật đầu: "Nhận."

"Nhiệm vụ đầu tiên: Mời một vị khách đến trọ; Phần thưởng: 10 phòng đơn, 3 món ăn ngon, 2 loại đồ uống."

Món ăn ngon? Đồ uống?!

3

Thiên Đường Ngày Tận Thế đột ngột mọc lên, vị trí nằm ở quảng trường trung tâm thành phố.

Nơi đây vốn có một pho tượng lớn, xung quanh toàn là tòa nhà, nhưng khi tận thế đến tất cả đều bị san thành đất bằng, xung quanh trống trải vô cùng, vì không có gì che chắn nên rất ít người đến.

Tôi nhận nhiệm vụ xong đi tắm rửa, thay quần áo sạch hệ thống chuẩn bị cho tôi.

"Cứu... cứu tôi với..."

Đúng lúc tôi sắp ngủ gật, cửa khách sạn cuối cùng cũng có người đẩy ra một khe hở từ bên ngoài.

Một bàn tay tím tái vì lạnh thò ra từ bên ngoài, bám vào sàn cố gắng bò vào.

Tôi vội vàng giúp một tay, kéo cô ấy vào trong.

Là một cô gái, chiếc áo bông rách nát trên người hoàn toàn không thể chống lại nhiệt độ âm ngoài kia, lạnh run cầm cập.

Tôi xin ý kiến hệ thống xong, rót cho cô ấy một ly nước nóng.

Uống hai ly nước nóng cộng thêm nhiệt độ ổn định trong khách sạn, cô gái nhanh chóng ấm lên.

Cô ấy kinh ngạc quan sát khách sạn đột nhiên xuất hiện này: "Đây là nơi nào vậy, tại sao lại có nước sạch? Lại còn là nước nóng? Hơn nữa bên ngoài nhiều zombie thế mà sao không tấn công cô? Còn cả cô nữa, bề ngoài trông chẳng giống người sinh tồn ở thế giới tận thế chút nào."

Tôi mỉm cười với cô ấy: "Chào mừng đến Khách sạn Trở Về."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc