Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên đoàn hoàn mỹ Chương 7.2: Bức Ảnh Chung Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 7.2: Bức Ảnh Chung Đầu Tiên

Năm người bước vào studio chụp ảnh. Một nữ minh tinh vừa chụp xong và rời đi, nhiếp ảnh gia cũng có chút thời gian rảnh.

Từ Bách Xuyên lên tiếng: “Xong việc rồi à? Vất vả rồi.”

Chu Việt vẫy tay ra hiệu: “Ừm, đến lượt các cậu rồi. Từng người một nhé, tôi sẽ chụp thử vài tấm xem hiệu quả thế nào.”

Từ Bách Xuyên đưa ánh mắt ra hiệu cho Mạc Tuần, cậu nhanh chóng bước tới đứng trước phông nền trắng.

Chu Việt vừa chỉ đạo vừa bấm máy nhịp nhàng: “Xoay người nhìn bàn… tốt lắm! Quay lại, tay phải chống lên mặt bàn… ngầu lắm! Nhìn vào ống kính, cười một cái nào… Tuyệt!”

Nhiếp ảnh gia có tính cách khá dễ chịu, liên tục khen “rất đẹp”, “rất phong cách” để động viên.

Nhận được sự công nhận, Mạc Tuần càng lúc càng tự tin, mỉm cười tạo đủ kiểu dáng, suôn sẻ hoàn thành phần chụp cá nhân.

Đến lượt Phương Ẩn Niên, cậu có chút căng thẳng nhưng vẫn cố gắng phối hợp theo hướng dẫn của nhiếp ảnh gia.

Cúi đầu, xoay người, mỉm cười…

Lần đầu tiên chụp ảnh tạp chí trong studio, Phương Ẩn Niên giống như một con robot bị điều khiển từ xa. Nếu Chu Việt không ra lệnh, cậu chẳng biết nên tạo dáng ra sao, chỉ đứng yên ngơ ngác nhìn vào ống kính.

Đúng là một tân binh ngây ngô đáng yêu.

Chụp một hồi, Chu Việt cũng bật cười, không nhịn được mà nói: “Thả lỏng một chút, đừng cứ nhìn chằm chằm vào ống kính như chụp ảnh thẻ vậy. Coi như tôi không tồn tại đi, xoay người chụp vài tấm nào.”

Phương Ẩn Niên cố gắng làm theo.

Cuối cùng cũng chụp xong, Chu Việt xem lại ảnh, khen ngợi: “Các cậu da đẹp thật đấy, ảnh chụp gần như không cần chỉnh sửa gì nhiều.”

Từ Bách Xuyên lập tức bày ra vẻ mặt tự hào như phụ huynh nghe con mình được khen: “Tất nhiên rồi, người do tôi chọn, khỏi cần nghi ngờ.”

Đàm Tuấn Văn là người thả lỏng nhất, đứng đó vui vẻ tạo đủ kiểu dáng, thậm chí còn nháy mắt mấy lần với ống kính.

Phù Phi cũng rất hoạt bát, nhanh chóng thích nghi với ánh sáng trong studio, nụ cười ngày càng rạng rỡ.

Đến lượt Đường Triệt, nhiếp ảnh gia chụp được hai tấm rồi nói: “Nhìn vào ống kính, cười một cái nào.”

Đường Triệt lập tức nở một nụ cười… méo mó kỳ quặc.

Từ Bách Xuyên: “…”

Bốn người còn lại: “…”

Nhiếp ảnh gia bất lực: “Sao cậu cười còn khó coi hơn cả khóc vậy?”

Đường Triệt vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi thầy, từ nhỏ em đã không giỏi cười.”

Rõ ràng cậu rất căng thẳng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.

Nhiếp ảnh gia nhẹ nhàng khuyến khích: “Thử cười nhẹ một chút xem nào?”

Sau đó, Đường Triệt nở một nụ cười… đầy ám ảnh, giống như ngay giây tiếp theo sẽ tiêu diệt cả thế giới.

Mọi người: “…”

Ai bảo cậu cười kiểu này hả?!

Chu Việt bất lực: “Thôi được rồi, đừng cười nữa. Nhìn thẳng vào ống kính, giữ vẻ mặt lạnh lùng đi.”

Mặt lạnh? Đây đúng là sở trường của Đường Triệt, nhưng đứng trước ống kính cậu vẫn hơi căng thẳng, cả người cứng đờ như một con rối bị lên dây cót, động tác tạo dáng cũng vô cùng gượng gạo.

Nhiếp ảnh gia đành phải tự mình bước tới giúp Đường Triệt điều chỉnh tư thế.

Hai tai Đường Triệt hơi đỏ lên, rõ ràng cậu rất ngại.

Chụp xong, cậu xấu hổ cúi đầu cảm ơn: “Em không giỏi tạo dáng, làm phiền thầy rồi.”

Từ Bách Xuyên nhanh chóng lên tiếng cứu vớt: “Khụ, bọn chúng lần đầu chụp ảnh tạp chí, chưa có kinh nghiệm, mong thầy thông cảm.”

Chu Việt kiên nhẫn nói: “Không sao, ai mới vào nghề cũng vậy, quen dần là được. Nào, giờ cả nhóm cùng chụp mấy tấm ảnh chung nhé.”

Từ Bách Xuyên gật đầu: “Trước tiên, xếp theo thứ tự chiều cao để tôi xem nào.”

Cả nhóm ngoan ngoãn đứng thành hàng từ cao đến thấp.

Từ Bách Xuyên vuốt cằm suy nghĩ một lát, rồi phân công: “Đường Triệt, Mạc Tuần, Phương Ẩn Niên, Tạ Tuấn Văn, Phù Phi, đứng từ trái sang phải.”

Cả năm người lập tức đổi vị trí theo hướng dẫn.

Từ Bách Xuyên hạ giọng hỏi nhiếp ảnh gia: “Anh thấy sao?”

Chu Việt quan sát một lúc, rồi gật đầu: “Ổn đấy, hiệu ứng thị giác rất hài hòa.”

Từ Bách Xuyên dứt khoát quyết định: “Vậy cố định đội hình này. Sau này khi phỏng vấn, đi thảm đỏ hay đứng thành hàng ngang, cứ giữ nguyên thứ tự này.”

Năm người đồng loạt gật đầu.

Chu Việt tiếp tục hướng dẫn họ tạo dáng, chụp thêm vài tấm ảnh nhóm.

Xong xuôi, anh nhìn lại những bức ảnh gốc trong máy ảnh, rồi tấm tắc khen: “Lão Từ, không thể không nói, nhóm cậu quản lý trông ai cũng đẹp trai thật đấy. Hiếm có một nhóm ‘đẹp đồng đều’ như thế này, chắc chắn sau này sẽ nổi tiếng!”

Từ Bách Xuyên cười vỗ vai anh: “Mượn lời anh lấy may! Hôm nay vất vả rồi, nhớ gửi ảnh cho tôi nhé.”

Chu Việt gật đầu: “Được, tôi sẽ chỉnh lại rồi gửi. Nhưng dạo này tôi bận lắm, không có thời gian chỉnh sửa kỹ đâu, cậu tự tìm người retouch nhé.”

Từ Bách Xuyên gật đầu: “Không vấn đề, cảm ơn anh.”

Chụp xong cũng đã đến trưa, Từ Bách Xuyên dẫn cả nhóm đi ăn gần đó.

Không lâu sau, ảnh gốc được gửi đến. Từ Bách Xuyên chuyển file chưa chỉnh sửa cho Mạc Tuần, cậu lại gửi vào nhóm chat chung.

Mọi người nhìn ảnh mà mắt sáng rỡ.

Phù Phi phấn khích kêu lên: “Đậu má! Sao trông mình đẹp trai thế này?!”

Phương Ẩn Niên cũng rất ngạc nhiên trước diện mạo của các thành viên trong ảnh—nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp quả thật có thể giúp họ trông đẹp hơn rất nhiều.

Mạc Tuần vốn đã điển trai, đổi kiểu tóc xong lại càng thêm phong độ. Đường nét xương hàm sắc nét, bờ vai và cơ bắp cánh tay hiện rõ một cách hoàn hảo. Trong ảnh, đội trưởng nở nụ cười tự tin, ánh mắt tràn đầy sức hút.

Đường Triệt trước đó vẫn buộc hết tóc ra sau, lần này thử kiểu buộc nửa chừa nửa, càng làm tôn lên những đường nét sắc sảo đầy sức công kích của cậu. Đôi mắt sắc lạnh cùng biểu cảm lãnh đạm khiến người ta ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Đàm Tuấn Văn hôm qua tóc vẫn còn bù xù như tổ quạ, hôm nay được tạo mẫu xong thì gọn gàng hẳn. Những lọn tóc xoăn mềm mại rũ xuống hai bên tai, kết hợp với nụ cười ấm áp, khiến cả người toát lên vẻ thư sinh, nho nhã.

Phù Phi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, trông chẳng khác nào một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, rất dễ thu hút fan chị gái và fan mẹ bỉm.

Phương Ẩn Niên sau khi cắt tỉa phần mái, hình ảnh “học sinh ngoan” trước đây đã biến mất, thay vào đó là một phong cách thời trang hơn hẳn. Kiểu tóc cũ có phần lỗi thời, nhưng giờ lộ ra đôi lông mày dài thanh tú cùng nụ cười dịu dàng, kết hợp với ánh sáng mềm mại của bức ảnh, khiến khí chất của cậu trở nên đặc biệt dễ chịu.

Đây đều là ảnh gốc, chưa qua chỉnh sửa.

Ánh sáng rất quan trọng—một số nhiếp ảnh gia có thể khiến ngôi sao trông kém sắc nếu ánh sáng không phù hợp. Nhưng Chu Việt hôm nay lần đầu gặp họ mà đã chọn được góc chụp và ánh sáng lý tưởng, giúp cả năm người trông thật tự nhiên và tươi mới.

Nhìn những bức ảnh chụp chung, mọi người bỗng nảy ra một suy nghĩ—hình như nhóm của họ… không có ai xấu cả?!

Chiều cao cũng khá đồng đều, năm người đứng cạnh nhau trông vô cùng hút mắt.

Nhớ đến lời chúc của nhiếp ảnh gia, biết đâu sau này họ thật sự có thể nổi tiếng?

Từ Bách Xuyên hỏi: “Thấy sao? Ảnh của thầy Chu chụp không tệ chứ?”

Đàm Tuấn Văn khen ngợi: “Không hổ danh là nhiếp ảnh gia hàng đầu, gu thẩm mỹ rất tốt, góc chụp cũng chuẩn.”

Phù Phi hào hứng hỏi: “Anh Từ ơi, mấy tấm này có cần chỉnh sửa rồi đăng lên mạng không? Dùng làm ảnh trên từ điển bách khoa được không? Tấm chụp riêng này của em đẹp quá, em muốn để làm ảnh đại diện Weibo!”

Từ Bách Xuyên nói: “Đây chỉ là ảnh thử, không công khai. Hôm nay thầy Chu rất bận, anh đưa các em đến để làm quen trước. Đợi tạo hình chính thức của các em được chốt, trước khi ra mắt, thầy ấy sẽ dành hẳn một ngày để chụp bộ ảnh quảng bá cho nhóm.”

Sau này họ sẽ có nhiều bộ ảnh hơn, nhưng bức ảnh nhóm đầu tiên vẫn có ý nghĩa đặc biệt. Hôm nay họ chỉ thay đổi kiểu tóc đơn giản, mặc quần áo riêng của mình, trang điểm cũng rất nhẹ, nên bộ ảnh này là phiên bản gần nhất với hình ảnh thường ngày của họ.

Dù không được công khai, nhưng đây là những tấm ảnh lưu giữ khoảnh khắc ngây ngô nhất trong chặng đầu sự nghiệp của họ—rất đáng để giữ lại làm kỷ niệm.

Trong những buổi tập luyện sắp tới, họ cũng cần nhanh chóng rèn luyện sự ăn ý, để tương lai có thể xuất hiện trước công chúng với tư cách một tập thể thực thụ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc