Phương Ẩn Niên từ nhỏ đã thích môi trường sạch sẽ ngăn nắp, vì vậy khi Đàm Tuấn Văn đã cố gắng suốt cả buổi mà vẫn chưa sắp xếp xong, anh quyết định giúp một tay. Quả nhiên, sau khi anh bắt tay vào công việc, bốn chiếc vali lớn mà Đàm Tuấn Văn mang đến rất nhanh chóng được dọn dẹp xong.
ĐàmTuấn Văn chắp tay, thái độ vô cùng kính cẩn: “Lão đại, hay là tôi cũng theo cậu đi?”
Phương Ẩn Niên nói: “Sau này cậu tìm không thấy đồ gì, cứ hỏi tôi, tôi sẽ giúp cậu tìm.”
Đàm Tuấn Văn lại chắp tay: “Cảm ơn, cảm ơn, cậu đã dán nhãn hết rồi, tôi cũng sẽ tìm được, không được thì tôi lại hỏi cậu.”
Mạc Tuần bước tới, cười vỗ vai Phương Ẩn Niên: “Cảm ơn cậu, vất vả rồi.”
Ấn tượng đầu tiên của Mạc Tuần về Phương Ẩn Niên là một người hiền lành, trầm tĩnh, là học sinh ngoan mà thầy cô yêu thích. Nhưng bây giờ anh mới nhận ra, Phương Ẩn Niên còn có một ưu điểm rất nổi bật - ổn định cảm xúc và nội tâm mạnh mẽ.
Con trai 17, 18 tuổi thường chưa đủ trưởng thành, dễ bị kích động, mất kiểm soát cảm xúc, cáu kỉnh, mắng chửi, đánh nhau là chuyện thường gặp. Nhưng Phương Ẩn Niên, dù gặp phải tình huống tồi tệ như thế nào, luôn có thể bình tĩnh phân tích ra vấn đề cốt lõi.
Anh ấy bề ngoài hiền hòa, nhưng bên trong lại rất kiên định.
Hôm nay, chính Phương Ẩn Niên đã ngừng cuộc cãi vã giữa Đàm Tuấn Văn và Đường Triệt. Khi một ký túc xá có nhiều người tính cách khác biệt, dễ phát sinh xung đột, thì cần người như Phương Ẩn Niên để hòa giải.
Quả nhiên, khi thấy anh ra, Phương Ẩn Niên chủ động nói: “Đường Triệt, đồ vệ sinh cá nhân của các cậu tôi để trên kệ phòng tắm rồi, của cậu ở tầng trên, của Đàm Tuấn Văn ở tầng dưới, như vậy sẽ không bị lộn và dễ lấy.”
Đường Triệt đáp: “Cảm ơn.”
Ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào Đàm Tuấn Văn, hai người im lặng rồi cùng tránh ánh mắt của nhau. Mới cãi vã xong, gặp mặt thật sự quá ngại.
Mạc Tuần đùa: “Hai cậu hòa rồi à? Không phải là phòng tắm cũng phải sắp xếp lại chứ?”
Đường Triết và Đàm Tuấn Văn đồng thanh: “Không sao, không cần đổi.”
Ba người còn lại: “…”
Hai vị đại ca vừa rồi suýt đánh nhau, giờ lại ăn ý đến vậy, rõ ràng là không muốn làm phiền đồng đội nữa.
Lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng chuông cửa “ting tong”.
“Ai vậy?” Tiểu Phi chạy ra, nhìn qua lỗ mắt mèo rồi quay lại kêu lên: “Chết rồi, thầy chủ nhiệm đến kiểm tra phòng rồi!”
“Thầy chủ nhiệm gì?” Mạc Tuần thắc mắc.
“Thầy Lão Từ!” Tiểu Phi vội vàng sửa lại. “Thầy Lão Từ đến rồi!”
Bên ngoài vang lên tiếng của Từ Bách Xuyên: “Tôi là quản lý của các cậu, ai bảo tôi là thầy chủ nhiệm vậy?”
Phù Phi: “…”
Mạc Tuần bước lên mở cửa, thái độ cung kính: “Tổng giám đốc Từ, muộn thế này rồi sao ngài lại đến?”
Từ Bách Xuyên xách theo một túi hoa quả, đặt lên bàn ăn rồi nói: “Mang chút đồ ăn cho mấy cậu, tiện thể xem tình hình dọn nhà thế nào rồi.”
Anh ta đưa mắt quan sát phòng khách gọn gàng, rồi lại đi một vòng quanh cửa các phòng ngủ, sau đó hài lòng gật đầu: “Không tệ, không tệ, dọn dẹp rất ngăn nắp đấy!”
Mọi người đều đổ mồ hôi lạnh.
Vừa nãy Mạc Tuần còn nói đây không phải trường học, không ai đến kiểm tra ký túc xá, không ngờ quản lý lại thực sự đến kiểm tra.
May mà có Phương Ẩn Niên ở đây, nếu không, để quản lý thấy căn phòng bừa bộn như vừa bị cướp, chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận.
Từ Bách Xuyên quan tâm hỏi: “Mới chuyển vào ký túc xá, mọi người sống chung ổn chứ?”
Hai người vừa cãi nhau không dám lên tiếng.
Mạc Tuần cười nói: “Ổn lắm, mọi người mới quen nhau, tối nay còn tụ tập ăn uống nữa.”
Từ Bách Xuyên quét mắt nhìn cả nhóm, đưa một tập hồ sơ cho Mạc Tuần, cười như không cười mà nói: “Hôm nay chuyển nhà, biểu hiện cũng khá lắm. Giáo viên chủ nhiệm phải về ngủ rồi, các học sinh cũng đi nghỉ sớm đi. Ngày mai gặp.”
Mạc Tuần cung kính tiễn anh ta ra cửa: “Tổng giám đốc Từ đi thong thả.”
Tiễn tổng giám đốc đi xong, Mạc Tuần quay lại, nghiêm túc nhìn Phù Phi: “Cậu gọi anh ấy là giáo viên chủ nhiệm làm gì?”
Phù Phi gãi đầu cười gượng: “Hehe, tôi chỉ buột miệng thôi. Hồi cấp ba, giáo viên chủ nhiệm của tôi rất thích đi kiểm tra ký túc xá vào buổi tối. Mà này… các cậu có thấy lão Từ rất giống giáo viên chủ nhiệm của chúng ta không? Khuya rồi còn chưa tan làm, vẫn lo lắng cho đám học sinh cá biệt chúng ta.”
Mọi người: “…”
Vất vả cho lão Từ thật, dựng tạm một nhóm thế này cũng chẳng dễ dàng gì.
Mạc Tuần nhìn về phía Đường Triệt: “Đường Triệt, cậu đi tắm trước đi, tắm xong ra phòng khách, mọi người cần nói chuyện một chút.”
Một lát sau, Đường Triệt tắm xong bước ra phòng khách.
Bộ sofa trong phòng khách là kiểu kết hợp 3+2+1. Lúc này, Mạc Tuần, Phù Phi và Đàm Tuấn Văn đang ngồi trên ghế ba chỗ, Phương Ẩn Niên ngồi ghế đôi, trên bàn bày sẵn hạt dưa, đậu phộng, trái cây, trông chẳng khác nào một “hội nghị ký túc xá đêm khuya”.
Đường Triệt đi vòng qua Phương Ẩn Niên, chọn ghế đơn đối diện để ngồi xuống. Cậu không thích ngồi quá gần người khác.
Mạc Tuần đặt mấy tập tài liệu lên bàn: “Đây là tài liệu lão Từ đưa tôi, ghi đầy đủ thông tin về chiều cao, cân nặng, nhóm máu, cung hoàng đạo, sở trường, sở thích của từng người. Sau này, khi chúng ta ra mắt, những thông tin này sẽ được đưa vào hồ sơ công khai. Mọi người xem trước đi để hiểu thêm về nhau.”
Thì ra lão Từ đến vào lúc khuya không chỉ để mang trái cây và kiểm tra ký túc xá, mà còn đưa cho Mạc Tuần tài liệu rất chi tiết về từng thành viên trong nhóm.
Phương Ẩn Niên cầm tài liệu lên, chăm chú đọc.
Trong năm người, Mạc Tuần năm nay 19 tuổi, Phương Ẩn Niên, Đàm Tuấn Văn và Đường Triệt đều 18 tuổi, còn Phù Phi là nhỏ tuổi nhất, vẫn chưa tròn 18. Nhưng Tiểu Phi đi học sớm, 17 tuổi đã thi đại học, hiện tại đang là sinh viên năm nhất.
Trường của Phù Phi là một trường ba phân không có tên tuổi gì, rõ ràng cậu ấy không thích học.
Đàm Tuấn Văn học tại Học viện Mỹ thuật Hoa An, vẽ tranh không chỉ là sở thích của cậu, mà còn khá chuyên nghiệp.
Trường của Đường Triệt khiến Phương Ẩn Niên hơi ngạc nhiên—hóa ra là trường trọng điểm duy nhất ở thành phố Giang Châu.
Phù Phi cũng nhận ra điều này, ngưỡng mộ nhìn Đường Triệt : “Ôi, anh Triệt của chúng ta đúng là học bá thật! Điểm chuẩn của Đại học Giang Châu chắc chắn rất cao phải không?”
Phương Ẩn Niên nói: “Ừ, tôi nhớ điểm chuẩn năm ngoái là 550. Đường Triệt, cậu thi được bao nhiêu điểm?”
Đường Triết nói: “650.”
“…” Bốn người còn lại đều tỏ vẻ kính nể.
Mạc Tuần nhìn Đường Triệt: “Học bá, sao cậu lại đăng ký vào Thanh Diệu để làm ca sĩ?”
Đường Triệt đáp với giọng bình thản: “Thích hát.”
Phù Phi tò mò hỏi: “Tôi nhớ trước đây cậu là… ca sĩ chính của một ban nhạc rock phải không?”
Đường Triệt : “Ban nhạc đó tan rã lâu rồi.”
Rõ ràng cậu không muốn nói thêm, mọi người cũng không dám tiếp tục hỏi.
Trường của Mạc Tuần ở cạnh trường của Phương Ẩn Niên, là Học viện Điện ảnh, thuộc loại trường hạng hai trong các trường về điện ảnh, nhưng Mạc Tuần trước đây đã từng làm thực tập sinh ở Hàn Quốc một thời gian, quay lại có thể thi đỗ đại học đã là một điều rất khó khăn.
Phương Ẩn Niên là người có thành tích học văn hóa đứng đầu và đã thi đỗ vào khoa Thanh nhạc của Học viện Âm nhạc. Cả năm người hiện đều đang học tại thành phố Giang Châu.
Về chiều cao, trong hồ sơ của Mạc Tuần và Đàm Tuấn Văn đều ghi là 188 cm, Đường Triệt là 183 cm, Phương Ẩn Niên là 181 cm, và Phù Phi là 179 cm.
Phù Phi nhìn thấy đoạn này không khỏi hạ mặt: “Chỉ có mình tôi là chưa tới 1m80 sao? Tôi có thể sửa lại chiều cao không? Tôi cao 179 cm khi chưa mang giày, mang giày thì dễ dàng vượt qua 1m80. Mấy ngôi sao kia không phải cũng hay khai gian chiều cao sao?”
Mạc Tuần vỗ đầu cậu ấy: “Không sao đâu, chỉ thiếu 1 cm thôi. Cậu còn trẻ, chắc chắn sẽ cao thêm nữa.”
Đàm Tuấn Văn cũng an ủi: “Trong ba tháng này, cậu ăn nhiều vào, biết đâu lúc debut cậu sẽ cao tới 1m80 đấy.”
Phù Phi gãi đầu, định làm thêm các bài tập kéo giãn, có thể sẽ cao thêm chút nữa.
Mạc Tuần nghiêm túc nói: “Mọi người, từ hôm nay chúng ta là một nhóm rồi, mọi người phải thông cảm cho nhau nhiều hơn. Nếu có gì không hài lòng, ý kiến gì, tốt nhất là nên giải quyết ngay, đừng để trong lòng.”
“Chỉ cần chúng ta đoàn kết, có khó khăn sẽ cùng nhau đối mặt, sức mạnh của năm người luôn mạnh hơn làm một mình.” Cậu dừng lại, nhấn mạnh: “Giới giải trí rất phức tạp, tôi hy vọng, chúng ta có thể trở thành những người đồng đội tin cậy nhất của nhau.”
Lời của Mạc Tuần nghe rất “chính thức”. Nhưng với tư cách là đội trưởng, vào những lúc cần thiết, cậu ấy thực sự cần phải đứng ra ổn định tinh thần cho mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


