Cô Kiều nói: “Đoạn đầu tiên, Phương Ẩn Niên vào bài trước, hát liền ba câu. Ngay sau đó, cả nhóm cùng hòa giọng hai câu, rồi Phương Ẩn Niên solo kết thúc.”
“Trên bản nhạc, tôi đã đánh dấu tên của từng người. Có tên bạn nghĩa là bạn phải hát câu đó, không có tên thì nghỉ. Hiểu chưa?”
Phù Phi giơ tay hỏi: “Vậy nghĩa là, hai câu ‘Cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau vượt mưa gió’ là cả nhóm hòa giọng, còn bốn câu còn lại là Niên ca solo hết?”
Cô Kiều gật đầu: “Đúng. Đoạn thứ hai đổi thành Đường Triệt hát chính, cũng là cậu ấy hát bốn câu, cả nhóm hòa âm hai câu.”
Cách phân chia này hoàn toàn khác với kiểu hát luân phiên từng đoạn của các nhóm nhạc nam khác. Nó tương đương với việc Phương Ẩn Niên và Đường Triệt là hai người nắm chính, những người còn lại đóng vai trò hỗ trợ, làm nền cho phần hòa âm.
Cô Kiều tiếp tục nói: “Bắt đầu từ phần điệp khúc ở trang thứ ba, sẽ có rất nhiều đoạn hòa giọng đôi. Mọi người hãy xem kỹ một lượt.”
Cả nhóm nhìn vào năm bản nhạc khác nhau, ai cũng thấy hơi đau đầu.
Hòa âm cực kỳ khó hát.
Mỗi người có một bản nhạc khác nhau, lại có rất nhiều đoạn luyến láy, lên xuống tông. Họ phải loại bỏ sự nhiễu loạn từ giọng của đồng đội, chỉ tập trung vào phần của mình. Điều này đòi hỏi rất nhiều thời gian tập luyện để phối hợp nhuần nhuyễn.
Phân chia câu hát giữa năm người cũng cực kỳ không cân bằng.
Sau khi tập qua một lượt, cô Kiều hỏi: “Về phần phân chia cả bài, có ai có ý kiến gì không?”
Mọi người đều im lặng.
Cô Kiều nói tiếp: “Những nhóm khác, fan thường tính từng giây xem ai hát bao nhiêu, nên phải chia đều. Nhưng chúng ta là Âm Đoàn, tương tự một nhóm hợp xướng nhỏ. Trong đội này, mỗi người có một vai trò riêng. Chỉ cần phối hợp lại nghe hay là được, đừng quá để ý ai hát nhiều, ai hát ít.”
Lý thì ai cũng hiểu.
Nhưng có ai sinh ra đã muốn làm nền cho người khác đâu?
Phù Phi vô tư, hát gì cũng thấy vui.
Nhưng Mạc Tuần giỏi nhảy, Đàm Tuấn Văn giỏi rap, trong bài này lại không có đất dụng võ.
Phương Ẩn Niên lo lắng quay lại nhìn Mạc Tuần.
Không ngờ Mạc Tuần lên tiếng trước: “Chia vậy cũng được, tôi không ý kiến.”
Những người khác cũng lần lượt nói: “Không ý kiến.”
Cô Kiều gật đầu hài lòng: “Tốt, vậy bắt đầu từ câu đầu tiên. Ẩn Niên lấy tông chuẩn.”
Phương Ẩn Niên có cao độ cực kỳ chính xác.
Cô Kiều vừa nâng gậy chỉ huy, giọng hát ấm áp, trong trẻo của cậu lập tức vang lên.
Cậu hát solo xong ba câu đầu, đến đoạn cả nhóm hòa giọng.
Đường Triệt vẫn khá ổn, hát đúng phần của mình. Đàm Tuấn Văn thì tụt một nhịp, không bắt kịp.
Cô Kiều lập tức ngắt bài, nhíu mày hỏi: “Tuấn Văn, cậu nhắm mắt lại, đang ngủ gật đấy à?”
Đàm Tuấn Văn dụi dụi mắt, ngái ngủ nói: “Cô ơi, đoạn này con phải hát sao ạ? Phần nhạc được sửa lại, con xem mà không hiểu.”
Mọi người: “…”
Đàm Tuấn Văn cười híp mắt: “Làm phiền cô rồi.”
Bốn người còn lại rời khỏi phòng học thanh nhạc, cô Kiều bắt đầu chỉnh từng nốt một cho Đàm Tuấn Văn.
Phương Ẩn Niên và Mạc Tuần đến phòng đàn.
Ẩn Niên ngồi xuống trước cây piano, nhẹ giọng hỏi: “Mạc Tuần, cậu biết chơi piano không?”
Mạc Tuần cười: “Không, tôi chỉ học guitar thôi.”
Phương Ẩn Niên: “Vậy đưa tôi bản nhạc của cậu, tôi sẽ đánh phần của cậu một lần, chúng ta kiểm tra cao độ trước.”
Mạc Tuần đặt bản nhạc của mình lên giá đàn, Ẩn Niên lướt mắt qua một lần, sau đó đặt những ngón tay thon dài lên phím đàn.
Một giai điệu du dương chảy ra từ đầu ngón tay cậu, chính là phần hòa âm mà Mạc Tuần phải hát.
Phần song ca của hai người không nhiều lắm, Phương Ẩn Niên nhanh chóng đàn xong.
Mạc Tuần hơi nhíu mày, lẩm bẩm: “Đoạn này có mấy chỗ chuyển giọng xuống cực thấp, hơi khó hát đấy.”
Phương Ẩn Niên đề nghị: “Chúng ta thử hát cùng nhau xem sao?”
Cậu đưa lại bản nhạc cho Mạc Tuần.
Hai người bắt đầu luyện hòa âm, Phương Ẩn Niên dùng đàn piano để hỗ trợ Mạc Tuần tìm đúng tông.
Giọng hát của họ, một người trầm khàn, người kia trong trẻo tràn đầy, hòa quyện với nhau, một sáng một tối, nghe vô cùng hài hòa.
Không khó hiểu vì sao giáo viên lại sắp xếp họ hát song ca. Giọng của Mạc Tuần có thể làm nổi bật chất giọng của Phương Ẩn Niên, khiến nó trở nên càng thêm rõ nét.
Mạc Tuần khâm phục nói: “Cậu đàn không sai một nốt nào. Bản nhạc của tôi bị chỉnh sửa nhiều như thế, cậu chỉ nhìn một lần là nhớ hết à?”
Phương Ẩn Niên cười đáp: “Tôi học piano từ nhỏ. Hơn nữa, phần hòa âm của chúng ta cộng lại cũng chỉ có bốn câu, rất dễ nhớ thôi.”
Mạc Tuần: “…”
Với cậu thì dễ nhớ thôi đấy.
Những người khác phải học đi học lại mấy lần mới thuộc được.
Ban nãy, có vài chỗ chuyển giọng Mạc Tuần chưa xử lý tốt, Phương Ẩn Niên liền tách riêng những nốt đó ra, cẩn thận đàn lại hai lần rồi nghiêm túc chỉnh cho cậu: “Đoạn này khi phát âm, cậu thử đẩy hơi xuống thấp một chút, kiểm soát hơi thở tốt hơn, hát theo tiếng đàn của tôi xem?”
“Được, bắt đầu đi.”
Phương Ẩn Niên tiếp tục đàn phần giai điệu của Mạc Tuần, cậu cũng hát theo.
Có piano giữ cao độ, quả thực dễ hơn rất nhiều.
Mạc Tuần không phải thực tập sinh vài năm vô ích, nền tảng thanh nhạc cũng rất vững, nhanh chóng bắt kịp nhịp điệu của Phương Ẩn Niên.
Lúc này, Từ Bách Xuyên đi ngang qua phòng đàn, liền bắt gặp một khung cảnh như thế—
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng, chiếu xuống bên cạnh cây đàn piano. Toàn thân Phương Ẩn Niên như đang đắm mình trong ánh sáng ấm áp, cả người như được phủ lên một lớp ánh vàng dịu dàng.
Cậu vừa chăm chú chơi đàn, vừa giúp Mạc Tuần chỉnh cao độ.
Mạc Tuần đứng bên cạnh, một tay chống lên đàn piano, tay còn lại cầm bản nhạc, khẽ ngân nga theo giai điệu mà Phương Ẩn Niên đang đánh.
Một người ngồi, một người đứng, một đàn một hát, khung cảnh này đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn chụp lại để lưu giữ mãi.
Phương Ẩn Niên đàn piano thật sự rất hay…
Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Từ Bách Xuyên. Anh đẩy cửa bước vào, nói: “Ẩn Niên, tôi nhớ cậu học piano hơn mười năm rồi đúng không?”
Hai người bị cắt ngang, sững lại, đồng loạt quay đầu nhìn về phía anh.
Phương Ẩn Niên dừng tay, gật đầu đáp: “Đúng vậy, Từ tổng, tôi học đàn từ năm 4 tuổi.”
Từ Bách Xuyên hỏi: “Vậy cậu có muốn thử vừa đàn vừa hát bài này không?”
Phương Ẩn Niên ngạc nhiên: “Vừa đàn vừa hát? Ý anh là để tôi đệm piano cho phần trình diễn trong concert sao?”
Từ Bách Xuyên cười: “Đúng vậy. Cả năm người chỉ đứng hát trên sân khấu thì hơi đơn điệu. Chi bằng cậu ngồi giữa đàn piano, bốn người còn lại vây quanh, cùng hòa giọng. Chúng ta sẽ tạo ra một màn debut có một không hai trong lịch sử Cbiz— piano live performance!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







