Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên đoàn hoàn mỹ Chương 12.2: Kế Hoạch Mới

Cài Đặt

Chương 12.2: Kế Hoạch Mới

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày 18 tháng 7.

Người cuối cùng bước ra khỏi phòng thi là Đường Triệt, ngay lập tức được xe thương vụ do Từ tổng cử đến đón thẳng về công ty.

Cậu cứ tưởng là họp bàn công việc, nhưng khi bước vào phòng họp, cậu lại thấy một nữ thiết kế trẻ đang đo kích thước cho Mạc Tuần.

Cậu bước đến, khẽ hỏi Phương Ẩn Niên: “Chuyện gì đây?”

Phương Ẩn Niên đáp: “Nhà thiết kế được Từ tổng gọi đến để đo số đo cho chúng ta, bảo là thiết kế trang phục biểu diễn. Bọn tớ cũng mới biết thôi.”

Nhà thiết kế gọi: “Ẩn Niên, đến lượt cậu rồi, qua đây.”

Phương Ẩn Niên lập tức bước lên, ngoan ngoãn giơ tay theo hướng dẫn của cô.

Nhà thiết kế làm việc rất nhanh chóng, vừa đo vừa ghi chép. Sau khi đo xong cho cả năm người, cô vừa mới bước ra khỏi phòng thì Từ Bách Xuyên đã ôm một chồng tài liệu dày cộp đi vào.

Đến đúng lúc, hiển nhiên là Từ tổng đang bận tối mắt tối mũi.

Năm người còn chưa kịp chào hỏi, Từ Bách Xuyên đã phất tay: “Ngồi cả đi, hôm nay có rất nhiều việc cần chốt.”

Cả nhóm nhanh chóng ngồi xuống, đồng loạt nhìn về phía anh.

Từ Bách Xuyên nói: “Tên nhóm của các cậu là FTM, ý nghĩa sâu xa là For the music, sinh ra vì âm nhạc. Giáo sư Kiều đã nói với các cậu rồi chứ?”

Phù Phi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lúc trước anh còn lừa tụi em, bảo rằng cái tên này đại diện cho chính bọn em.”

Từ Bách Xuyên cười: “Thì đúng là đại diện cho các cậu mà, vì năm người các cậu là những thành viên được chọn lọc kỹ lưỡng nhất từ toàn bộ đội hình dự bị của công ty để lập nên nhóm nhạc này. Giọng hát của các cậu hòa hợp nhất khi ghép lại với nhau, thay thế bất kỳ ai cũng sẽ không được.”

Năm người: “…”

Câu này nghe thật sự rất có trọng lượng, chẳng lẽ đội hình của họ thật sự mạnh đến vậy sao?

Từ Bách Xuyên phất tay: “Được rồi, đừng lạc đề nữa. Tên đầy đủ của nhóm là For the music, gọi tắt là ‘Âm Đoàn’. Hôm nay chúng ta sẽ quyết định luôn tên fandom, màu sắc đại diện, logo của nhóm. Tôi muốn tham khảo ý kiến của các cậu một chút.”

Thật ra công ty hoàn toàn có thể tự quyết định rồi thông báo cho họ sau. Nhưng Từ tổng tôn trọng ý kiến của họ, muốn họ có sự tham gia và cảm giác gắn kết hơn, nên mới đến bàn bạc cùng họ.

Được tự tay đặt tên cho fandom của mình? Mọi người đều rất hào hứng, lập tức bàn luận sôi nổi.

Phù Phi gãi đầu: “Chúng ta gọi là Âm Đoàn, vậy fan sẽ gọi là gì? Tiểu Đoàn Tử? Đoàn Đoàn? Bánh Đoàn?”

Đường Triệt: “Nghe cứ như đồ ăn vậy.”

Mọi người: “…”

Mạc Tuần đề nghị: “Tên fandom của các nghệ sĩ khác thường liên quan đến động vật, thực vật, trái cây, hoặc món ăn. Nhưng Âm Đoàn thì không liên quan lắm đến mấy thứ đó, hay là lấy một cái tên có ý nghĩa hơn?”

Phù Phi vẫn đang vò đầu suy nghĩ: “Vậy đặt là gì bây giờ? Tôi kém vụ đặt tên lắm, mọi người nghĩ đi!”

Trong lúc cả nhóm còn đang đau đầu, một giọng nói ấm áp đột nhiên vang lên.

“Hay gọi là Nốt Nhạc đi?”

Cả nhóm sững lại, đồng loạt quay sang nhìn Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên nhìn mọi người với vẻ mặt nghiêm túc: “Giai điệu của mỗi bài hát đều được tạo thành từ rất nhiều nốt nhạc. Vì chúng ta là Âm Đoàn, nên trọng tâm phát triển sau này chắc chắn sẽ là âm nhạc.”

Cậu mỉm cười nhìn các đồng đội: “Fan gọi là Nốt Nhạc, như vậy sẽ trở thành một phần không thể tách rời của Âm Đoàn. Chỉ khi có thật nhiều nốt nhạc thì mới có thể tụ hợp thành đại dương âm nhạc.”

Cả nhóm: “…”

Ôi trời! Nghe cũng hợp lý đấy!

Từ Bách Xuyên cũng sáng mắt lên. Trong giới giải trí, hầu hết các tên fandom đều liên quan đến động vật, trái cây hoặc đồ ăn, nghe rất đáng yêu. Nhưng cái tên Nốt Nhạc mà Phương Ẩn Niên nghĩ ra lại rất dễ hiểu, mang ý nghĩa sâu sắc và độc đáo.

Fan gọi là Nốt Nhạc cũng có tính nhận diện cao, gắn bó chặt chẽ với Âm Đoàn, không thể tách rời—ý nghĩa này thật sự rất hay.

Mạc Tuần là người đầu tiên đồng ý: “Tên này hay đấy, nghe phát biết ngay là fan của bọn mình.”

Đàm Tuấn Văn cười tít mắt: “Tớ cũng thấy ý tưởng của Ẩn Niên rất tuyệt. Nếu vậy, sau này lightstick cổ vũ trong concert, chúng ta có thể thiết kế thành hình chiếc micro, bên trong nắp đèn trong suốt đặt một biểu tượng nốt nhạc ba chiều.”

Cậu tiện tay cầm giấy bút trên bàn, phác họa nhanh một bản vẽ ý tưởng.

Biểu tượng nốt nhạc đặt bên trong nắp đèn phát sáng trông rất đẹp. Nếu làm thành hiệu ứng phát quang ba chiều, chắc chắn sẽ rất ngầu.

Mạc Tuần đề xuất: “Logo của nhóm mình cũng có thể thêm một chút yếu tố nốt nhạc, phải không?”

Đàm Tuấn Văn: “Để tớ sửa thử xem.”

Cậu cầm lấy bản thiết kế logo mà Từ tổng mang tới, chỉnh sửa phần góc phải. Cậu kéo dài nét bên phải của chữ M, uốn cong thành hình nốt nhạc nhỏ, khiến biểu tượng FTM trông sinh động hơn hẳn.

Đường Triệt: “…”

Lần đầu tiên có chút thay đổi suy nghĩ về khả năng của dân mỹ thuật.

Từ Bách Xuyên nhìn bản thiết kế ngẫu hứng của Đàm Tuấn Văn, hài lòng nói: “Ý tưởng này rất hay. Thêm nốt nhạc vào logo nhóm không chỉ củng cố danh xưng Âm Đoàn mà còn có thể mang theo tên fandom. Tôi sẽ đưa cho đội thiết kế để hoàn thiện thêm.”

Bọn họ không giống nhóm nhạc tuyển chọn hay nhóm nhạc theo mô hình nuôi dưỡng, nơi mỗi thành viên đều có lượng fan cá nhân đông đảo. Hiện tại, cả năm người họ đều là những gương mặt mới, thay vì cạnh tranh nội bộ, chi bằng đoàn kết lại cùng phát triển.

Từ Bách Xuyên tiếp tục: “Tránh màu xanh da trời của nhóm BlueWind, màu đỏ của nhóm Sonic, cùng màu xanh lá, tím, hồng của vài ca sĩ nổi tiếng khác. Những màu còn lại, các cậu có thể tự chọn.”

Mọi người lập tức mắc chứng “khó chọn màu”. Đỏ, xanh dương, xanh lá, tím đều bị loại, thì còn màu gì để chọn đây?

Mạc Tuần nhìn Đàm Tuấn Văn, trêu chọc: “Dân mỹ thuật, mau cho ý kiến đi?”

Đàm Tuấn Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Màu hổ phách thì sao?”

Cậu mở điện thoại, tìm một bảng màu và chỉ vào mã màu #C36625: “Màu này tôi từng dùng trước đây. Dưới ánh sáng ban ngày, nó có tông nâu cam, còn khi phát sáng vào ban đêm, nó sẽ trở thành sắc nâu vàng óng như đá hổ phách, trầm hơn vàng nhưng vẫn rất nổi bật.”

“Hơn nữa, hổ phách có thể tạo hiệu ứng chuyển màu giống đá mắt mèo. Nếu chúng ta làm lightstick với hiệu ứng đèn chuyển sắc, chắc chắn sẽ rất ngầu.”

Màu sắc mà Đàm Tuấn Văn đề xuất thực sự rất đẹp.

Hiện nay, các nghệ sĩ nổi tiếng hầu như đã chiếm hết các màu đỏ, xanh, vàng, lục, tím, hồng, vàng kim.

Trong khi đó, màu hổ phách chuyển sắc vừa lấp lánh huyền ảo vào ban đêm, vừa trầm ổn tinh tế khi không phát sáng—vừa đặc biệt lại không bị trùng với các ngôi sao lớn khác.

Lightstick hình nốt nhạc với hiệu ứng đá quý phát sáng chắc chắn sẽ rất đẹp.

Mạc Tuần tán thành: “Tôi thấy ý này hay đấy, còn mọi người thì sao?”

Những người còn lại lần lượt gật đầu đồng ý:

“Rất đặc biệt.”

“Nhìn đẹp đấy!”

Từ Bách Xuyên dứt khoát nói: “Được, vậy quyết định chọn màu này làm màu đại diện. Tôi sẽ ghi lại mã màu.”

Đàm Tuấn Văn gửi bảng màu cho quản lý, cười nói:

“Nếu một ngày nào đó, chúng ta có đủ người hâm mộ để tổ chức concert lớn, khi tất cả lightstick cùng sáng lên…”

“Chúng ta sẽ có một đại dương hổ phách rực rỡ, lấp lánh ánh vàng.”

Năm người nhìn nhau, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác sôi sục.

Liệu ngày đó có đến không?

—Ngày mà vô số nốt nhạc tụ hội thành biển cả, chỉ để chạy đến vì họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc