“Trạm tiếp theo, ga La Hồ Nam.”
Cuối cùng cũng đến nơi, Phương Ẩn Niên và Mạc Tuần hòa vào dòng người, bước ra khỏi trạm.
Thoát khỏi toa tàu chật kín như nêm, không khí bên ngoài thật trong lành. Cả hai đồng thời hít một hơi thật sâu.
Sự ăn ý này khiến Mạc Tuần bật cười: “Suýt thì bị ép dẹp lép luôn, đây là lần đầu tiên tôi đi tàu điện vào sáng sớm.”
Phương Ẩn Niên nói: “Tôi cũng lần đầu tiên ra ngoài vào giờ cao điểm, cao điểm tuyến số 3 quả nhiên danh bất hư truyền.”
Trước đây ở ký túc xá trường học, chẳng bao giờ phải vội vã như thế này. Hôm nay trải nghiệm thử một lần, cả hai đều bị sốc.
Lúc nãy còn thấy mấy chiếc giày bị rớt lại trong ga tàu nữa.
Mạc Tuần vẫy tay: “Tớ đi đây, tan học nhớ nhắn tin cho tớ, đến căng-tin trường tớ, tớ dẫn cậu đi ăn ngon.”
Phương Ẩn Niên: “Ừm, bye bye.”
Học viện Điện ảnh và Học viện Âm nhạc nằm sát nhau, nhưng lại ở hai hướng khác nhau. Sau khi ra khỏi ga tàu điện, hai người phải chia nhau đi về trường mình.
Cả hai nhanh chóng bước về phía trường học của mình.
Sáng nay, Phương Ẩn Niên có bốn tiết học lý thuyết. Không ít sinh viên tranh thủ ngủ gật, nhưng cậu vẫn nghiêm túc lắng nghe và ghi chép cẩn thận.
Cậu luôn cho rằng, làm ca sĩ không chỉ cần biết hát, mà còn phải có sự hiểu biết sâu sắc về âm nhạc.
12 giờ trưa, chuông tan học vang lên đúng giờ.
Phương Ẩn Niên thu dọn sách vở, nhắn tin cho Mạc Tuần: “Tớ tan học rồi, qua trường cậu luôn nhé?”
Mạc Tuần gửi một định vị: “Đến thẳng chỗ này đi. Ra cổng Đông trường cậu, rất gần.”
Phương Ẩn Niên đi ra từ cổng Đông của Học viện Âm nhạc, rồi bước vào cổng Tây của Học viện Điện ảnh.
Hai ngôi trường sát cạnh nhau, con đường giữa chúng rợp bóng cây xanh. Vài đôi tình nhân tay trong tay dạo bước.
Cậu đi đến vị trí mà Mạc Tuần gửi, chính là “Nhà ăn sinh viên số 2” của Học viện Điện ảnh.
Giờ nghỉ trưa, nhiều sinh viên rủ nhau đi ăn. Vì không quen thuộc nơi này, Phương Ẩn Niên đành đứng trước cửa căng-tin đợi Mạc Tuần.
Có vài sinh viên đi ngang qua cậu, thì thầm bàn tán:
“Sinh viên lớp nào vậy? Đẹp trai quá!”
“Chưa từng thấy qua, chắc là khoa Diễn xuất nhỉ? Nếu không thì uổng phí khuôn mặt này quá.”
“Thật ngưỡng mộ mấy người có thể ‘ăn bằng mặt’.”
“Tớ chắc hồi sinh ra là úp mặt xuống đất rồi…”
“Ẩn Niên.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Phương Ẩn Niên quay đầu lại, thấy Mạc Tuần đang chạy nhanh qua đám đông. Đôi mắt cậu đỏ hoe, trông như vừa mới khóc.
Phương Ẩn Niên sững sờ: “Mắt cậu sao thế?”
“Luyện cảnh khóc đấy.” Giọng Mạc Tuần vẫn rất sảng khoái, nghe không có chút gì là đau lòng.
“Tiết học diễn xuất của các cậu có dạy cảnh khóc à?” Phương Ẩn Niên tò mò, “Thầy bảo khóc là phải khóc liền sao? Khó quá nhỉ?”
“Diễn viên giỏi thì đạo diễn kêu khóc, vài giây sau là nước mắt rơi ngay. Nhưng tớ chưa đạt tới trình đó đâu.” Mạc Tuần cười, xoa nhẹ mắt rồi nói, “Tớ cố ép nước mắt mà chỉ chảy được hai giọt. Haiz, phải luyện từ từ thôi, giờ còn chưa biết cách nuôi cảm xúc nữa.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía căng-tin.
“Cậu định sau này làm diễn viên à?” Phương Ẩn Niên nghiêm túc hỏi.
“Thần tượng thì sau này chuyển hướng tốt nhất là thành ca sĩ hoặc diễn viên. Nhưng giọng tớ âm vực không rộng, nên lúc về nước đã thi vào Học viện Điện ảnh, để sau này có thêm lựa chọn.” Mạc Tuần giải thích.
“Ừ, cậu tính xa thật đấy.” Phương Ẩn Niên cuối cùng cũng hiểu lý do Mạc Tuần trở về nước.
Rõ ràng cậu ấy có kế hoạch cho tương lai của mình. Đã có năng khiếu nhảy múa thì trước mắt cứ debut theo nhóm nhạc nam đã. Nhưng nhóm nhạc thần tượng chỉ có tuổi thọ ngắn, không thể làm idol cả đời được. Khi cần chuyển hướng, nền tảng từ Học viện Điện ảnh sẽ giúp cậu ấy dễ dàng lấn sân sang phim ảnh hơn.
Còn Phương Ẩn Niên thì chưa từng nghĩ đến việc làm idol, từ đầu đến cuối, cậu chỉ muốn trở thành ca sĩ.
Việc bị lão Từ kéo vào nhóm nhạc có lẽ là cái duyên, nhưng dù thế nào đi nữa, trước mắt cứ làm tốt hiện tại đã.
Hai người cùng ăn trưa ở căng-tin, sau đó lên tàu điện quay lại công ty, thẳng tiến phòng tập.
Vừa bước lên tầng 5 của tòa nhà B, từ góc hành lang cuối dãy bất chợt vang lên một tiếng quát giận dữ—
“Mẹ nó, tao ghét nhất bị hối! Hối cái gì mà hối dữ vậy?!”
“Mấy đứa nhóc này vừa mới tập hợp lại, hoàn toàn chưa có chút ăn ý nào, để chúng nó lên concert chẳng khác nào ép vịt lên cạn?!”
“Rồi rồi, tôi sẽ cố gắng sắp xếp lại, thật hết nói nổi!”
Là giọng của lão Từ.
Lần đầu tiên nghe ông ấy tức giận đến mức này.
Mạc Tuần và Phương Ẩn Niên nhìn nhau—lão Từ đang nổi giận với ai vậy? Hai người có nên giả vờ như không nghe thấy không?
Nhưng không kịp tránh nữa rồi.
Từ Bách Xuyên cúp máy, sắc mặt đen thui, từ cuối hành lang đi ra.
Thấy hai người bọn họ, ông ấy hơi sững lại, nét mặt cũng dịu đi một chút, tiến lên hỏi:
“Sao giờ này hai đứa lại đến công ty?”
Mạc Tuần giải thích: “Sếp Từ, chiều nay bọn em không có tiết. Ẩn Niên muốn nhờ em dạy thêm một số động tác cơ bản, tụi em định dành buổi chiều để luyện tập.”
Phương Ẩn Niên gật đầu: “Ừm, Mạc Tuần có thể hướng dẫn em vài động tác nền tảng, tụi em muốn tranh thủ thời gian tập nhiều hơn.”
Từ Bách Xuyên im lặng một lát, cuối cùng trên mặt cũng xuất hiện chút ý cười:
“Không tệ, hỗ trợ lẫn nhau thì tiến bộ sẽ nhanh hơn.”
Ông ấy dừng một chút rồi hỏi: “Lúc nãy tôi gọi điện thoại, hai đứa có nghe thấy không?”
Cả hai: “…”
Ngài quát to thế kia, nói không nghe thấy… ngài có tin không?
Từ Bách Xuyên thở dài, nói: “Là thế này, công ty sẽ tổ chức concert kỷ niệm vào tháng 8, sếp lớn quyết định cho cả năm đứa các cậu lên sân khấu luôn, xem như màn debut.”
“… Hả?” Hai người nhìn nhau sững sờ.
Tháng 8? Nhưng bây giờ đã là tháng 7 rồi!
Không phải nói trước tiên sẽ huấn luyện ba tháng sao? Giờ đột ngột bắt lên sân khấu, bọn họ còn chưa biết hát, nhảy cũng chưa thành thạo nữa.
Đúng là kiểu làm việc qua loa, ép vịt lên cạn mà!
Từ Bách Xuyên cau mày: “Quyết định từ cấp trên, không thể thay đổi. Nhưng mà, trên có chính sách, dưới có đối sách, tôi sẽ nghĩ cách giúp các cậu debut suôn sẻ. Tối nay sau khi kết thúc lớp vũ đạo, đến phòng họp nhỏ này tìm tôi, tôi sẽ nói rõ tình hình cho các cậu biết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)