Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thi Đại Học Mà Còn Phải Biết Lái Cơ Giáp?! Chương 1: Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học 1 (1)

Cài Đặt

Chương 1: Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học 1 (1)

Võ Cực Tinh nằm ngửa trên mặt đất, ngước nhìn bầu trời với hai mặt trời khổng lồ chói lòa, Cô cảm thấy đầu óc như ong ong, hỗn loạn, hệt như CPU bị nóng đến mức treo máy.

Dù là ai đi chăng nữa, khi mở mắt ra mà phát hiện mình không chỉ xuyên không, mà còn xuyên tới một hành tinh ngoài vũ trụ hư ảo lạ lẫm, cũng sẽ không khỏi cảm thấy choáng váng, ngỡ ngàng như đang trong giấc mộng.

Trời đất ơi, ai lại từng thấy trên trời có tận hai mặt trời chứ... Nơi này căn bản không phải chỗ con người có thể sinh tồn!.

Không trách được cô cảm thấy toàn thân nóng bỏng đau đớn, ngay cả không khí hít vào lồng ngực cũng mang theo cảm giác bỏng rát khiến người ta khó thở.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà khẽ ho một tiếng, định giảm bớt cơn khó chịu trong lồng ngực. Nào ngờ, một mùi tanh sắt vụn bất ngờ trào ngược từ thực quản lên cổ họng.

Một tiếng ho khô bật ra, mang theo máu tươi.

“Phải rồi, thể chất thấp cấp bậc F như cô ta mà còn mơ tưởng thức tỉnh dị năng để vào tinh viện, ai cho cô ta dũng khí vậy? Cười chết mất... Với cái thân thể này, chạy vài bước là ho ra máu, đến kỳ kiểm tra thể lực thi đại học còn chẳng qua nổi ha ha ha!”

Ngay sau đó là một tràng cười chế giễu không chút nể nang, từng câu từng chữ như dao đâm thẳng vào lòng người – rõ ràng là đang nhắm vào cô.

Lúc này, nhân vật chính trong những lời châm chọc – Võ Cực Tinh – vẫn nằm im bất động trên nền đất bỏng rát, thân thể suy nhược đến mức không còn một chút sức lực chống đỡ. Cơn đau từ đại não lan xuống từng thớ cơ khiến cô không thể phân tâm chú ý đến những tiếng cười nhạo kia. Bởi cô biết, chỉ cần lơi lỏng một giây, rất có thể cô sẽ không sống nổi – đó mới là điều chí mạng.

“Ít nhất Cực Tinh có dũng khí. Còn các cậu thì có gì?” – nữ sinh tên Feline không khách khí phản bác.

“Cái này mà gọi là dũng khí á? Đây rõ ràng là một kẻ ngốc đang mơ giữa ban ngày!” – những kẻ vừa bị chọc trúng chỗ đau lập tức phản ứng gay gắt, giọng the thé – “Tinh viện số 4 là một trong mười học viện hàng đầu của toàn Liên minh đấy, các cậu biết gì chứ? Các cậu căn bản chẳng hiểu gì hết!”

“Ít nhất cậu ấy dám làm những điều mà các cậu thậm chí còn không dám nghĩ tới!” Feline đáp trả, rồi bực dọc quay đi, không buồn để tâm đến bọn họ thêm nữa. Cô quay lại, lo lắng nhìn người bạn thân đang nằm trên mặt đất, giọng nói dịu đi nhưng đầy sốt ruột: “Cực Tinh, Cực Tinh... Cậu chịu thêm một chút nhé. Tớ đã báo thầy giáo rồi, thầy sẽ đến ngay thôi.”

Võ Cực Tinh đau đớn ôm đầu, vô số mảnh ký ức vỡ vụn nổ tung trong đầu, như từng mảnh thủy tinh bén nhọn cứa sâu vào não. Đau đớn đến mức khiến cô suýt mất đi ý thức.

“‘Tinh viện số 4’, ‘kỳ thi đại học’” – hai cụm từ như chìa khóa mở ra toàn bộ ký ức, khiến mọi chấp niệm còn sót lại của thân thể nguyên chủ ùn ùn trào về.

Không cam lòng, tiếc nuối, khao khát, tuyệt vọng... Những cảm xúc mãnh liệt không thuộc về cô đột ngột ùa tới, mạnh đến nỗi khiến lồng ngực cô như bị bóp nghẹt.

Thì ra thế giới này, vào khoảng một ngàn năm trước, đã trải qua một biến cố lớn khiến xã hội nhân loại chuyển mình, bước vào kỷ nguyên của dị năng tinh tế. Con người nơi đây có thể sở hữu dị năng, song chỉ một bộ phận cực nhỏ có thể thức tỉnh – được gọi là “thiên phú”.

Kẻ không có thiên phú, chỉ có thể sống dưới đáy xã hội, không có một tia hy vọng vươn lên.

Đặc biệt là những người sống trên các tinh cầu cấp E như nguyên chủ – cuộc sống của họ vô cùng khổ cực.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc