Lại còn đoản mệnh, nghe nói sau này tranh giành trên thuyền hoa, bị đẩy xuống nước chết đuối.
Lúc này, mặt Tiêu Tây Đường rõ ràng không hoan nghênh.
Lục Vị Ngâm vẫn bình thản, đứng dậy chào hai người.
Hầu phu nhân mất sớm, Vĩnh Xương Hầu ở vậy nhiều năm, nay lấy mẹ nàng, nàng là con gái riêng, không được con cháu hầu phủ chào đón cũng là chuyện thường tình.
Tiêu Đông Đình mỉm cười gật đầu: “Lục muội có lễ.”
Chữ “Lục” được nhấn mạnh.
Lục Vị Ngâm hiểu, đây là nhắc nhở nàng, nàng họ Lục, dù vào cửa Tiêu gia cũng không phải người nhà họ Tiêu.
Tiêu Tây Đường hừ một tiếng, trợn mắt quay đi.
Hắn sai Vương mụ mụ cho Lục Vị Ngâm một trận ra oai, thực ra chỉ muốn dọa nàng một chút, không định làm gì quá đáng.
Vừa rồi thấy lò than cũng giật mình, cảm thấy Vương mụ mụ làm quá, không ngờ Lục Vị Ngâm lại bình an vô sự vào được.
Bàn tiệc đã chuẩn bị xong, lão thái quân đứng dậy, gọi mọi người sang phòng ăn.
Trước đó lão thái quân đã hỏi qua khẩu vị của Lục Vị Ngâm, giờ thấy trên bàn có hai món nàng thích, lại đặt ngay trước mặt, Lục Vị Ngâm không khỏi thấy ấm lòng.
Có lão thái quân chủ trì, bữa cơm này dù không thật hòa hợp nhưng cũng yên ổn.
Ăn xong, Khâu mụ mụ bên cạnh lão thái quân bưng lên một hộp gấm lớn bằng bàn tay, đưa tới trước mặt Lục Vị Ngâm: “Một chút quà gặp mặt.” Lão thái quân ra hiệu cho nàng nhận lấy.
Lục Vị Ngâm đứng dậy nhận, chân thành cảm ơn.
Tiêu Tây Đường cũng đưa tới một chiếc hộp lớn hơn, gương mặt chơi bời cố ý nở nụ cười khiêu khích: “Ta cũng chuẩn bị cho muội quà gặp mặt.”
Hắn vỗ lên nắp hộp: “Về nhớ tự tay mở ra xem nhé, muội nhất định phải tự mình mở đấy.”
Yêu cầu tự tay mở, ý trêu chọc đã quá rõ ràng. “A Đường biết điều rồi.” Lão thái quân nửa cười nửa không, ánh mắt mang theo cảnh cáo.
Bà biết rõ tâm tư của mấy đứa cháu.
Cha đột ngột tái hôn, mẹ kế lại mang theo con gái riêng, bọn trẻ có tâm trạng cũng là điều dễ hiểu.
Bất kỳ mối quan hệ nào khi mới bắt đầu cũng đều cần thời gian để hòa hợp, chỉ cần không gây ra chuyện gì quá đáng, nàng sẽ không can thiệp.
Tiêu Tây Đường có chút chột dạ, cười gượng rồi đưa chiếc hộp cho Lục Vị Ngâm.
Lục Vị Ngâm ngoan ngoãn cảm ơn, trên mặt không lộ ra chút gì khác thường.
Trở về Thiên Tư Các, đóng cửa lại, nàng mở món quà gặp mặt mà Lão thái quân tặng trước.
Đó là một đôi hoa tai ngọc trai phấn hồng, tròn đầy óng ánh, đung đưa dưới sợi dây chuyền vàng, vừa dịu dàng lại vừa trang nhã.
Rất hợp ý nàng.
Đậy nắp hộp gấm lại, nàng định gọi Tiêm Tiêm cất giúp, vừa quay đầu thì thấy Tiểu nha đầu đang căng thẳng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp mà Tiêu Tây Đường tặng, môi mím chặt, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nàng ấy dùng một ngón tay run rẩy gõ nhẹ lên nắp hộp, còn ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Lúc tiểu thư vừa tới, Tam công tử đã bắt nàng bước qua chậu lửa, bây giờ lại giả vờ tốt bụng tặng quà gặp mặt, chắc chắn không phải thứ gì tốt đẹp.
Hộp cứ lắc qua lắc lại, bên trong còn phát ra tiếng sột soạt, giống như có vật sống.
Là bò cạp sao? Hay là rết? Tiêm Tiêm mặt tái mét lùi về phía sau.
Chẳng lẽ là rắn?
“Đừng sợ, chỉ là mấy con ếch thôi mà.”
Lục Vị Ngâm tiến lên, ngón tay thon dài khẽ móc, mở nắp hộp ra, quả nhiên bên trong có năm con ếch.
Có lẽ bị bịt kín quá lâu, mấy con ếch này yếu ớt như sắp chết, mở nắp rồi mà vẫn không nhúc nhích.
Tiêm Tiêm tròn xoe mắt kinh ngạc, ánh mắt nhìn Lục Vị Ngâm đầy vẻ thán phục và ngưỡng mộ. “Tiểu thư, sao người biết được vậy?” Tiêm Tiêm cảm thấy tiểu thư của mình thật sự quá lợi hại! Hộp này là nàng ôm suốt dọc đường, tiểu thư cũng chưa từng mở ra xem mà! Lại còn lúc nhập phủ, tiểu thư còn đoán trước được phủ hầu sẽ bắt bước qua chậu than, nên đã ngâm váy vào nước phèn chua từ trước.
Nước phèn chua sau khi khô sẽ tạo thành một lớp màng mỏng trên vải, có thể tạm thời chống cháy.
Chuyện ở chỗ lão mụ mụ thì càng thần kỳ hơn, đến giờ nàng vẫn không hiểu tiểu thư làm cách nào khiến người ta duỗi tay ra, rõ ràng hai người chẳng hề chạm vào nhau.
Lục Vị Ngâm đưa hộp gấm đựng hoa tai cho nàng ấy, nháy mắt cười: “Nếu ta nói ta bỗng nhiên mở được thiên nhãn, có thể biết trước tương lai, ngươi tin không?”
“Tin ạ!” Tiêm Tiêm cầm hộp gấm đi về phía bàn trang điểm cất kỹ, “Tiểu thư nói gì em cũng tin.”
Lục Vị Ngâm nhìn bóng lưng nàng ấy, nụ cười thoáng nhuốm vị đắng.
Đời trước nàng xuất chinh cầm quân, lúc trở về không còn thấy Tiêm Tiêm đâu nữa.
Lục Tấn Khôn nói Tiêm Tiêm đã đến tuổi, được người nhà đón về gả chồng.
Tiểu nha đầu này từ nhỏ bị bắt cóc, qua tay nhiều người, ngay cả họ tên thật cũng không nhớ, lấy đâu ra người nhà? Sau này điều tra ra, Tiêm Tiêm bị hắn làm nhục, phẫn uất mà treo cổ tự vẫn. “Tiểu thư?” Tiêm Tiêm vẫy tay trước mặt Lục Vị Ngâm, kéo nàng về khỏi dòng suy nghĩ xa xăm, “Ếch này xử lý thế nào ạ?”
Lúc này mấy con ếch đã hồi sức, kêu ồm ộp nhảy loạn cả lên, Tiêm Tiêm lấy nắp hộp chặn lại, sợ chúng nhảy ra ngoài thì khó bắt.
Đời trước Lục Hoan Ca không bị ếch dọa sợ, nhưng vì chuyện chậu than chắn cửa mà trong lòng bực bội, nên sai nha hoàn lột da ếch, tách da thịt riêng biệt rồi gửi trả lại cho Tiêu Tây Đường.
Nghe nói lúc Tiêu Tây Đường mở nắp hộp, mấy con ếch bị lột da vẫn còn giãy giụa đạp chân.
Tiêu Tây Đường cũng chẳng phải dạng vừa, xách gậy đến tìm, làm bộ muốn dạy dỗ nàng ta.
Tuy không đánh thật, nhưng lúc Lục Hoan Ca tránh né thì ngã lăn xuống bậc thềm trẹo chân, Tiêu Tây Đường cũng bị phạt một trận roi, hai người từ đó kết thù sâu sắc.
Lục Vị Ngâm ngồi xuống mép giường tháo giày, hoàn toàn không hứng thú với mấy trò trẻ con này. “Thả ra ngoài cửa sổ phía sau đi, rồi ra ngoài mời đại phu.” Nói xong lại dặn dò, “Tránh mặt người khác, đừng để lộ chuyện.”
Nước phèn chua chống cháy nhưng không cách nhiệt, trên bắp chân nàng đã nổi mấy vết phồng rộp.
Vết phồng lớn đã vỡ, lúc tháo tất kéo theo cả lớp da dính trên đó, lộ ra phần thịt non đỏ hồng.
Lúc này Tiêm Tiêm mới biết nàng bị bỏng, đau lòng đến rơi nước mắt, vội vàng đi mời đại phu về.
Phủ hầu nhiều năm không có chủ mẫu, mọi việc đều do Lão thái quân quản lý, người trong Thiên Tư Các cũng do bà sắp xếp, chẳng mấy chốc chuyện mời đại phu đã truyền đến Vạn Thọ Đường.
Sau khi xử lý vết thương, đại phu để lại thuốc trị bỏng, lúc ra về thì bị Khâu mụ mụ chặn lại.
Nghe Khâu mụ mụ bẩm báo xong, trên gương mặt nghiêm nghị của Lão thái quân thoáng hiện chút không nỡ và thương xót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
