“Con nghĩ gì mà nặng nề thế? Người ta nuôi con ăn, nuôi con mặc, vậy mà con còn nghi ngờ họ có ý xấu?”
Mãi đến sau này...
Cô phát hiện anh cả đứng ngoài phòng tắm lén nhìn cô tắm.
Anh hai còn ghê tởm hơn.
Anh ta lén lấy đồ lót của cô về làm những chuyện đồi bại.
Cô sợ đến phát điên.
Muốn bỏ trốn.
Nhưng một cô gái ốm yếu như cô, rời khỏi ngôi nhà đó thì biết đi đâu?
Ngay cả hộ khẩu cũng nằm trong tay họ.
Cuối cùng...
Anh cả cũng bỏ lớp ngụy trang.
Hắn định cưỡng ép cô.
May mà bề ngoài hắn cao lớn khỏe mạnh, nhưng thực chất lại bất lực.
Lột sạch quần áo cô rồi vẫn không làm được gì.
Cuối cùng hắn tức điên, liên tục đánh cô, mắng cô là đồ đê tiện quyến rũ hắn, mắng cô vô dụng, không khiến hắn hưng phấn hơn được, còn hỏi có phải trong lòng cô đang khinh thường hắn bất lực hay không.
Điều khiến cô tuyệt vọng nhất là...
Có một lần anh cả ghì cô xuống ghế sofa để giở trò thì mẹ vừa lúc bước vào.
Khi ấy cô mừng rỡ khôn xiết.
Cô tưởng cuối cùng mẹ cũng nhìn rõ bộ mặt thật của đám người này.
Cuối cùng cũng đến cứu cô.
Nhưng Bạch Ngọc Phương lao tới.
"Chát!"
Một cái tát giáng mạnh lên mặt cô.
“Đồ đê tiện không biết xấu hổ! Mày dám quyến rũ anh cả ngay trong nhà!”
Mẹ túm tóc cô, nhốt vào phòng.
Bỏ đói cô suốt ba ngày.
Sau đó lại ôm cô khóc.
“Nhuyễn Nhuyễn, mẹ biết không phải lỗi của con. Nhưng mẹ con mình đang phải sống nhờ người ta, chúng ta còn phải dựa vào họ để sống. Con nhịn đi... nhịn một chút rồi sẽ qua thôi...”
Còn anh hai...
Anh ta thừa hưởng thiên phú hội họa từ mẹ ruột, là một họa sĩ rất xuất sắc.
Nhưng đáng tiếc, anh ta sinh ra trong gia đình làm y.
Bố dượng lại cực kỳ gia trưởng, luôn cho rằng chỉ những đứa con thừa hưởng tài năng của mình mới là ưu tú.
Ông ta không ngừng hạ thấp, coi thường tranh của anh hai.
Bởi vậy, trong lòng anh ta luôn mặc cảm, tính tình ngày càng u ám.
Anh ta thích nhìn những cô gái yếu đuối, dễ bắt nạt.
Điều đó khiến anh ta có cảm giác mình rất mạnh.
Vì sức khỏe cô yếu, anh ta nhắm ngay vào cô.
Lén lấy đồ lót của cô về phòng làm những chuyện bỉ ổi.
Lén nhìn cô thay quần áo.
Bị phát hiện vẫn một mực chối cãi.
Đến khi phòng tranh của anh ta đứng trước nguy cơ phải đóng cửa...
Anh ta vẽ một bức tranh.
Chính bức tranh ấy đã biến anh ta từ một họa sĩ vô danh trở thành thiên tài hội họa được săn đón.
Đó là một bức tranh khỏa thân của thiếu nữ.
Trong tranh, cô gái vừa e thẹn vừa ngượng ngùng, đang thay quần áo.
Mà cô gái ấy...
Chính là cô.
Anh hai treo bức tranh đó trong phòng triển lãm của mình.
Từ đó, khách kéo đến không ngớt.
Danh tiếng thiên tài hội họa cũng nhờ vậy mà vang xa.
Địa vị của anh ta trong gia đình cũng tăng lên.
Sau đó, anh ta không ngừng vẽ cô.
Có tranh cô thay quần áo.
Có tranh cô tắm.
Có cả tranh cô bị anh cả cưỡng ép...
Những bức tranh ấy bị vô số người xem.
Đến mức cô chẳng còn dám bước chân ra ngoài.
Khi ấy cô đang yêu một người.
Cô chỉ mong nhanh chóng kết hôn để rời khỏi ngôi nhà đó.
Nhưng một người bạn của bạn trai đi xem triển lãm.
Người đó nhận ra cô gái trong tranh chính là cô.
Bạn trai lập tức chán ghét cô.
Anh ta mắng cô không biết giữ mình, là loại đàn bà lẳng lơ.
Cơ thể đã bị biết bao đàn ông nhìn thấy, chỉ là đôi giày rách, vậy mà còn muốn anh ta tiếp nhận.
Cô bị đá.
Sau đó...
Những người bạn cô từng quen cũng lần lượt biết đến sự tồn tại của những bức tranh ấy.
Những người đàn ông từng có thiện cảm với cô đều coi cô là người đàn bà hư hỏng, lần lượt tránh xa.
Chỉ có vài kẻ ngoài mặt chính trực nhưng trong lòng bẩn thỉu tìm đến hỏi cô ngủ một đêm thì bao nhiêu tiền.
Còn các bạn nữ thì đồng loạt cắt đứt quan hệ.
Sau lưng đều nói cô không biết xấu hổ, vì tiền mà đi làm người mẫu khỏa thân.
Nhưng...
Đó vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất...
Là chị ba luôn dịu dàng xinh đẹp trước mặt người ngoài.
Chị ta là một kẻ biến thái.
Lén nghiên cứu đủ loại thuốc cấm kỳ quái.
Mà cô...
Chính là vật thí nghiệm hoàn hảo nhất.
Chị ba ghen tị vì bố dượng và hai người anh đều dồn sự chú ý vào cô.
Thế nên mỗi đêm, chị ta đều cầm những cây kim bạc thật dài, từng cây từng cây châm vào các huyệt đạo trên người cô.
Đâm đến mức cô đau không muốn sống.
Sau đó lại bôi thuốc mỡ lên vết thương, khiến bên ngoài hoàn toàn không để lại dấu vết.
Về sau...
Chị ta còn điều chế được một loại thuốc thần kinh có thể khuếch đại cảm giác đau của con người lên gấp nhiều lần.
Chị ta cưỡng ép đổ thuốc vào miệng cô.
Sau khi uống thứ thuốc đó...
Dây thần kinh cảm giác của cô nhạy gấp trăm lần người bình thường.
Đừng nói bị kim châm.
Ngay cả lúc mặc quần áo, chỉ cần vải cọ nhẹ lên da...
Cũng giống như có hàng ngàn lưỡi dao đang cắt từng thớ thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

