Hôm nay đột nhiên có một Tống Sư Trúc lao ra, cầm bộ trâm hoa cỏ dùng làm của hồi môn của tiểu nhi nữ mà từ lâu Hách ma ma ngấm tới, vừa nghĩ tới đã cảm thấy lòng đang rỉ máu.
Phùng thị trầm mặc một chút, nói: “Trước hết để cho đại tẩu vào đi.”
Hách ma ma nhìn sắc mặt Phùng thị một chút, cảm thấy vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu, liền tiếp tục nói: “Ta không ngờ đại thái thái lại tới nhanh như vậy, có một chuyện còn chưa kịp nói với phu nhân.”
Nàng dừng một chút, thấy Phùng thị không có hỏi tới, liền tự mình nói tiếp: “Tiện nhân kia ở trong phủ này cũng thật thoải mái, ta đi xem một chút, ngay cả Ngô Đồng cũng bị nó đuổi đi, nói là đại tiểu thư không vừa mắt, đuổi người lên thôn trang. Ngô Đồng là người thay chúng ta trút giận cho phu nhân, ngay cả lão thái thái cũng không nói được gì, đại tiểu thư làm như vậy, không phải bao biện làm thay sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)