Trước kia hắn còn thầm nghĩ tới, nếu hắn có năng lực như Tống Sư Trúc thì phải làm sao để thế nhân đều biết quang tông diệu tổ, bảo phụ thân hắn không dám diễu võ dương oai ở trước mặt hắn nữa. Bây giờ loại ý nghĩ này mặc dù không còn bảy tám phần, nhưng có đôi khi bị phụ thân hắn dạy dỗ giống như chó, lại sẽ không ngăn được suy nghĩ đó bốc lên đầu.
Tống Sư Trúc chỉ cảm thấy đệ đệ nàng càng ngày càng biết nịnh nọt, ánh mắt ghen ghét cực kỳ hâm mộ kia, nàng nhìn thấy mà trong lòng không nhịn được một trận khoan khoái dễ chịu, lại vỗ về nói: “Ngươi cũng không kém, lần này ngươi vẫn biết trong nhà có việc thì mau trở về đi, ngươi là người về sau sẽ làm trụ cột trong nhà, chỉ cần ngươi tiếp tục đáng tin cậy, phụ thân cũng sẽ tín nhiệm ngươi.”
Tiểu hài tử phải cổ vũ nhiều hơn. Nhất là Tống Văn Thắng và Lý thị đối với nhi tử đều là ưa thích phương thức giáo dục khó mở miệng khen ngợi, Tống Sư Trúc đành phải cố gắng gánh vác vai trò phát kẹo trong nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
