Tô Ngôn Tư hừ lạnh: “Ai mà không biết cái danh bà Thẩm đó từ đâu mà ra. Nhưng chuyện hoang đường ấy tôi mặc kệ. Cậu chỉ cần nhắn với Thẩm Khiêm Ngộ, chỗ tôi khách khứa đã tản hết, nếu anh ta còn không đến thì từ nay đừng bước vào cửa nhà Tô Ngôn Tư nữa.”
Tô Ngôn Tư vốn có biệt danh là Tô Kiêu Kiêu, uống chút rượu là bắt đầu làm ầm lên.
“Vừa mới bước vào, cậu đã muốn đuổi tôi rồi à?”
Ngoài cửa truyền đến một giọng nói dễ nghe, âm điệu trầm thấp, trong tiếng cười khẽ mang theo vài phần khàn khàn nhưng không quá nặng nề.
Thẩm Khiêm Ngộ khoác cánh tay giữ chiếc áo choàng cashmere vừa cởi, tay áo sơ mi vén lên, không biết từ bàn tiệc nào đi ra, cả người phủ mệt mỏi. Nhưng anh vẫn mỉm cười nói: “Hà tất phải nhờ cậu ta nói hộ, sao cậu không trực tiếp bảo tôi?”
Mạnh Nghiễn nghe tiếng liền ngẩng đầu, đặt ly whisky trong tay xuống, nhìn về phía người vừa tới, rồi lại nhìn sang Tô Ngôn Tư, bất lực lắc đầu, nói với anh Hai: “Lần trước anh không trả lời, cậu ta đã đơn phương xóa bạn bè của anh rồi, đến giờ còn chưa chịu thêm lại.”
Tô Ngôn Tư thấy anh Hai đến, thần sắc mới dịu đi: “Anh cũng chịu đến à?”
Thẩm Khiêm Ngộ tùy ý tìm một chiếc sofa, áo choàng nặng nề rơi xuống cạnh ghế, bụi mịn trong ánh sáng lờ mờ lập tức tản ra.
Nửa người anh ngả ra, bộ dáng lười nhác, hứng thú hờ hững: “Cậu Cả Tô khai trương, tôi sao có thể không đến.”
Tô Ngôn Tư oán trách anh ta không nể mặt: “Người ta đi hết rồi anh mới chịu tới.”
Trong ánh sáng lờ mờ, anh Hai rút một điếu thuốc từ trên bàn trà thủy tinh, gõ gõ đầu điếu, bật lửa châm, rồi đáp: “Tôi là nể mặt cậu mà đến, đâu phải nể mặt bọn họ.”
Tô Ngôn Tư phán đoán: “Anh chỉ sợ người ta làm phiền anh thôi.”
“Cậu đúng là thông minh đấy.” Thẩm Khiêm Ngộ vừa nói vừa tiện tay cầm lấy chai rượu Rémy Martin trên bàn trà, đang định tự rót một ly.
Nhìn dáng vẻ anh ta như kẻ mặc kệ tất cả, Tô Ngôn Tư đành chịu thua. Anh ta liền thu chai rượu về: “Muốn uống thì tự bỏ tiền ra mà mua.”
Thẩm Khiêm Ngộ nhướng mày, cái ly rỗng trong tay lập tức hạ xuống, anh cũng chẳng nói gì.
Mạnh Nghiễn thấy hôm nay anh Hai nhà họ Thẩm lại có vẻ khá thoải mái, bèn hỏi: “Có chuyện gì vui à?”
Thẩm Khiêm Ngộ rõ ràng là đã uống rượu rồi mới đến, ánh mắt hơi rủ xuống, cằm khẽ gật, xem như đồng ý, sau đó mới thong thả mở miệng: “Thương vụ thâu tóm Đông Dực đã bàn xong rồi.”
“Vậy sao?” Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý để giận dỗi cả buổi tối, lúc này Tô Ngôn Tư cũng xen vào: “Nếu anh thật sự lấy được Đông Dực, thì anh chính thức là người nắm quyền rồi. Thế thì mẹ kế của anh chẳng phải tức chết sao?”
Thẩm Khiêm Ngộ quay đầu hỏi anh ta: “Tôi còn có thể uống rượu miễn phí không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
