Chu Hạc sắc mặt trắng bệch đỡ lấy cánh tay hắn, máu đỏ dính ướt lên đôi bàn tay của cậu, thật giống như cảnh tượng của 5 năm trước.
Chu Hạc sắc mặt trắng bệch đỡ lấy cánh tay hắn, máu đỏ dính ướt lên đôi bàn tay của cậu, thật giống như cảnh tượng của 5 năm trước.
Lúc ấy Phó Đoạn cũng chắn trước người cậu, dòng máu nóng như muốn thiêu đốt làn da cậu, tầm mắt chỉ còn một màu đỏ chói.
Lúc ấy Phó Đoạn cũng chắn trước người cậu, dòng máu nóng như muốn thiêu đốt làn da cậu, tầm mắt chỉ còn một màu đỏ chói.
Cảnh sát rất nhanh đã đến duy trì trật tự, áp giải người tham gia về đồn để lấy lời khai.
Cảnh sát rất nhanh đã đến duy trì trật tự, áp giải người tham gia về đồn để lấy lời khai.
Cao Hiểu muốn ngồi cạnh Chu Hạc liền bị Phó Đoạn chiếm vị trí, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Phó Đoạn.
Cao Hiểu muốn ngồi cạnh Chu Hạc liền bị Phó Đoạn chiếm vị trí, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Phó Đoạn.
Chu Hạc mượn hộp y tế từ cảnh sát muốn băng bó cho hắn nhưng bị né tránh.
"Anh muốn mất máu mà chết à?!" Chu Hạc khó được mà lớn tiếng trách.
"Anh muốn mất máu mà chết à?!" Chu Hạc khó được mà lớn tiếng trách.
Phó Đoạn nhìn dáng vẻ này của cậu trong mắt cũng có ý cười nhưng rất nhanh hắn liền thu liễm.
Phó Đoạn nhìn dáng vẻ này của cậu trong mắt cũng có ý cười nhưng rất nhanh hắn liền thu liễm.
Phó Đoạn nhấp môi nói: "Tôi không muốn dùng đồ của người khác."
Phó Đoạn nhấp môi nói: "Tôi không muốn dùng đồ của người khác."
Chu Hạc khóe mắt giật giật, nói: "Đồ của người khác, ý anh là cái hộp y tế này sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
