---
Giang Diễn bảo muốn đưa cô ra ngoài ăn, nên Tạ Giai Âm không chuẩn bị bữa tối.
Cô ở nhà đợi đến chiều tối, thì nhận được điện thoại của Giang Diễn nói công ty có cuộc họp đột xuất, xin lỗi cô, bảo cô tự ăn.
“Xin lỗi Âm Âm nhé, hôm khác anh đưa em đi ăn bù.”
Không phải ngày mai, mà là hôm khác.
Có nghĩa là, đột nhiên anh ta không thể đưa ra cho cô một lời hứa chắc chắn nữa rồi.
Tạ Giai Âm thầm nghĩ, ngoài miệng vẫn nhẹ nhàng nói không sao, cúp máy xong liền sờ Nếp bảo: “Tối nay được đi dạo rồi nhé.”
Nếp nghe hiểu hai chữ “đi dạo”, hưng phấn nhào tới người cô.
Nếp là chú chó Giang Diễn nuôi, một em Samoyed. Samoyed đa phần đều rất thân người nhưng tính cách Nếp lại khá lạnh lùng, ngoài Giang Diễn ra thì không gần gũi ai, càng không thích người khác đụng vào, như thể sẽ làm bẩn bộ lông trắng muốt cao quý của nó vậy, đặc biệt là cái đầu, đó là “thánh địa” của nó, chỉ có chủ nhân Giang Diễn mới có được vinh dự đặt tay lên đầu nó.
Nhưng với Tạ Giai Âm thì nó lại đặc biệt khác.
Lần đầu tiên Tạ Giai Âm đến nhà, nó đã thể hiện sự nhiệt tình khác thường, cứ quấn quýt quanh cô, ngửi tới ngửi lui, lúc Tạ Giai Âm ngồi xổm xuống xoa đầu nó, nó còn hưởng thụ mà ngồi bệt xuống, để cô xoa cho đã.
Giang Diễn cho cô leo cây, cô liền dẫn Nếp ra ngoài đi dạo.
Kết quả đi được một lúc thì nhận được ảnh Giang Diễn và một người phụ nữ khác đang ăn tối cùng nhau do Lâm Kiều gửi.
Trong ảnh là một nhà hàng Tây nhìn qua đã thấy cao cấp, Giang Diễn mặc áo sơ mi đen, trông cực kỳ tuấn tú, đôi mắt đen láy đang chăm chú nhìn người phụ nữ ngồi đối diện, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt như tràn đầy thâm tình.
Mà người phụ nữ ngồi đối diện anh ta, chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt, đường nét tinh xảo xinh đẹp, mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt trông có vẻ đơn giản, mái tóc xoăn dài đen nhánh được kẹp bằng kẹp càng cua, trông vừa tri thức tao nhã, lại có vài phần tùy hứng không hề giả tạo.
Tạ Giai Âm không cần nhìn mặt cũng biết người phụ nữ này chính là Triệu Tuyết Ninh nổi tiếng.
Cô vì tò mò, từng tìm kiếm Triệu Tuyết Ninh trên mạng xã hội, Triệu Tuyết Ninh có tài khoản riêng, gia cảnh giàu có, lại là violin chính của một dàn nhạc giao hưởng có tiếng trong nước, thỉnh thoảng sẽ chia sẻ vài điều về cuộc sống thường ngày, toàn ra vào những nơi sang trọng, phòng hòa nhạc, trường đua ngựa, sân golf… Vài lần hiếm hoi lộ diện, đều là những bức ảnh chụp lén trông có vẻ tình cờ, quả thực là một cô gái tao nhã, xinh đẹp, tự tin, phóng khoáng.
Tạ Giai Âm không có ý định so đo cao thấp với ánh trăng sáng này của Giang Diễn nhưng cô nhìn thế nào cũng không thấy mình và cô ta có điểm nào giống nhau.
Thế nhưng, điều kỳ lạ là, những người quen biết Triệu Tuyết Ninh, ai nấy khi nhìn thấy cô đều lộ ra chút ánh mắt khác thường.
Những lời lẽ châm chọc Lâm Kiều gửi kèm sau bức ảnh, Tạ Giai Âm cũng chỉ liếc qua rồi tắt máy, tiếp tục dắt Nếp đi dạo, tâm trạng không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Tối đó Giang Diễn về rất muộn, trông có vẻ tâm trạng rất tốt nhưng lại đột nhiên bắt đầu giữ khoảng cách với cô, không còn vừa về đến nhà là ôm ôm hôn hôn quấn lấy cô như trước nữa, còn kiếm cớ vụng về, sang phòng cho khách ngủ.
Trông như thể muốn giữ mình trong sạch vì Triệu Tuyết Ninh vậy.
Tạ Giai Âm trong lòng cười lạnh nhưng ngoài mặt vẫn bình thường như không.
Buồn cười là, nửa đêm Giang Diễn lại mò sang, ôm cô rên rỉ nói phải ôm cô mới ngủ được.
Tạ Giai Âm mặt mày dịu dàng như nước, trong lòng lại nghĩ, sau này anh ta còn nhiều đêm mất ngủ lắm.
---
Những ngày tiếp theo, Tạ Giai Âm bắt đầu kiên nhẫn chờ Giang Diễn nói lời chia tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
