Tạ Giai Âm khựng lại, sau đó quay đầu nhìn ra, trong lòng có chút... chấn động.
Cô không ngờ “Gấu Chó Tay To” ngoài đời lại trông như thế này.
Nghiêm Cẩn Cẩn vừa bước vào từ cửa.
Cậu ấy nhuộm một mái tóc màu xanh lam rất nổi bật, làn da trắng trẻo, đôi mắt to tròn như nai con ngập tràn vẻ tò mò, khuôn mặt trông chỉ cao khoảng mét sáu tám nhưng thực tế cậu ấy lại rất cao, cao ngang Trần Uyên đứng phía sau, đều hơn mét tám, cứ như một nhân vật bước ra từ phim hoạt hình vậy.
Nghiêm Cẩn Cẩn chỉ tò mò liếc nhìn Tạ Giai Âm hai cái rồi quay sang Hạ Chu: “Hạ Chu, cậu đang làm gì ở đây thế?” Cậu ấy lại ngửi thấy mùi dầu xoa bóp nồng nặc trong không khí, có vẻ hơi khó chịu nói: “Mùi gì thế này?”
Trần Uyên đi vào sau, vẫn như mọi khi, mặt lạnh tanh, không cảm xúc, thậm chí còn không thèm nhìn Tạ Giai Âm.
Tạ Giai Âm xòe hai bàn tay dính đầy dầu xoa bóp, nói với Hạ Chu: “Được rồi, đi học đi.”
Nghiêm Cẩn Cẩn ngẩn ra, vô thức nhìn về phía Tạ Giai Âm, cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc.
Khi chơi game, giọng của Tạ Giai Âm hơi lạnh, còn ngoài đời giọng cô dịu dàng hơn, nên thoạt nghe, Nghiêm Cẩn Cẩn chỉ thấy quen tai, chứ không nhận ra.
Ý nghĩ thoáng qua rồi biến mất, Nghiêm Cẩn Cẩn quay sang quan tâm đến cái đầu của Hạ Chu: “Cậu va vào đâu thế? Ơ? Sao mặt cậu đỏ thế?”
Lúc này, ánh mắt sắc bén của Trần Uyên mang theo vẻ dò xét và nghi hoặc cũng dừng lại trên khuôn mặt đang ửng đỏ đáng ngờ của Hạ Chu.
“Ở đây nóng quá!” Hạ Chu đột nhiên căng thẳng, miệng nói bừa một câu rồi vội vàng đứng dậy, đẩy Nghiêm Cẩn Cẩn và Trần Uyên ra ngoài: “Được rồi, đi thôi! Sắp muộn học rồi!”
Ba “người khổng lồ” đều ra ngoài, không khí trong phòng trực lại lưu thông trở lại.
Tạ Giai Âm xòe hai bàn tay nồng nặc mùi dầu xoa bóp, ngẩng đầu nhìn chiếc quạt trần cũ kỹ đang cố gắng hoạt động trên trần nhà, cảm thấy khá mát mẻ.
Chậc.
Tuổi trẻ, đúng là hừng hực khí thế.
---
“Bây giờ cậu làm việc ở đây à?” Câu Mỹ Diễm đánh giá căn phòng trực nhỏ bé và đơn sơ này, cố gắng không để lộ vẻ mặt không hài lòng.
Cô ấy cảm thấy khó tin với căn phòng đơn sơ này, đặc biệt là chiếc quạt trần trên đầu thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cọt kẹt, cô ấy còn hơi lo nó đang quay thì đột ngột rơi xuống.
Hôm nay, cô ấy mặc một chiếc sườn xám thêu hoa màu xanh lam, bản thân màu sắc và hoa văn của chiếc sườn xám rất thanh lịch, trang nhã nhưng khi cô ấy mặc vào, với thân hình bốc lửa, cộng thêm khuôn mặt diễm lệ quyến rũ, thì không cách nào thanh lịch, trang nhã nổi, xét đến hoàn cảnh, hôm nay cô ấy còn cố tình trang điểm nhẹ nhàng nhưng dù có trang điểm nhạt đến mấy, cô ấy vẫn có khuôn mặt “họa thủy” (ý chỉ người con gái đẹp, mang lại tai họa).
Tạ Giai Âm rót cho cô ấy một cốc nước, cười nói: “Mình thấy chỗ này khá tốt.”
Đi làm được vài hôm, cô thấy công việc này như “đo ni đóng giày” cho mình vậy. Phần lớn thời gian đều khá nhàn và tự do, không cần phải kè kè ở phòng trực, bên ngoài phòng trực có dán số điện thoại, có việc gì là gọi được ngay.
Thế nhưng, cô vẫn hay ngồi lì trong phòng trực, khi thì đọc tiểu thuyết, lúc xem phim, thỉnh thoảng lại luyện viết chữ.
Dọn dẹp vệ sinh thì coi như vận động nhẹ nhàng. Mỗi ngày đều được ngắm những gương mặt trẻ trung, phơi phới, đôi khi còn “bổ mắt” nữa chứ. Đồ ăn ngon, chỗ ở lại gần, Tạ Giai Âm cực kỳ ưng ý công việc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

