Suýt nữa cô đã ném anh xuống cầu thang! Nhưng vẫn cố nhịn.
Tiểu Phương muốn giúp nhưng bị người hầu bên cạnh ngăn lại: "Cô không muốn làm nữa à? Nếu cô làm hỏng việc này, ông cụ và Hạ tiểu thư đều không tha cho cô đâu."
"Nhưng… nhưng Hạ tiểu thư trông có vẻ không muốn gần thiếu gia."
"Cô còn nhỏ chưa hiểu, Hạ tiểu thư ngại đấy, chỉ là xấu hổ thôi."
Tiểu Phương lưỡng lự, lẩm bẩm: "Thì ra là vậy…"
Hạ Nhuyễn đỡ Bùi Cẩn vào phòng, định đỡ anh lên giường nhưng đối phương quá nặng, kéo luôn cả cô ngã xuống nệm mềm.
"Ưm ưm…" Mặt úp xuống chăn, nửa người cô bị anh đè lên, suýt nghẹt thở mới thoát ra được.
"Mở cửa! Mấy người đang làm gì vậy?" Giọng cô giận dữ, cao vút, sắc mặt lạnh như băng.
Người hầu bên ngoài rụt cổ, nhẹ giọng giải thích: "Hạ tiểu thư, đây là ý ông cụ, sáng mai mới mở cửa ạ."
Hạ Nhuyễn căng hết cả dây thần kinh, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Mở cửa, tôi còn chưa tắm, đồ dùng cá nhân và đồ ngủ vẫn còn ở phòng tôi."
"Hạ tiểu thư, đồ ngủ và đồ dùng đã được chuẩn bị sẵn trong tủ và nhà vệ sinh rồi ạ."
Hạ Nhuyễn: "…"
"Mở cửa!" Cô đập cửa liên hồi, chẳng thèm để ý đến Bùi Cẩn đang nằm trên giường, chỉ muốn đánh thức anh dậy.
Người hầu không đáp lại nữa, để mặc cô đập cửa. Trong lòng họ vẫn thấy khó hiểu — được ngủ chung với thiếu gia, lẽ ra phải vui chứ sao lại nổi giận như thế?
Gõ cửa một lúc, Hạ Nhuyễn biết chắc rằng cánh cửa này hôm nay không mở nổi rồi. Không ngờ ông cụ Bùi lại "chơi tới bến" như vậy, đúng là tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên luôn.
Cô có thể tưởng tượng được cảnh sáng mai nam chính tỉnh dậy nhìn thấy cô, kiểu gì cũng sẽ nghĩ cô lại có ý đồ gì với anh. Cô đã cực khổ dìu anh về đây, kết quả còn bị hiểu lầm. Mà quan trọng là, cô hoàn toàn không có chút hứng thú nào với anh cả.
Hạ Nhuyễn định tìm cái ghế sofa ngồi nghỉ một lát. Sau một hồi vất vả, cái cơ thể vốn yếu ớt của cô càng lúc càng mệt rũ. Cô nhìn quanh phòng — không thấy cái sofa nào hết!
Cô đứng đơ ra vài giây, không có sofa thì cô ngủ ở đâu? Hạ Nhuyễn nghĩ, thôi thì ngủ tạm dưới sàn một đêm cũng được.
Cô lục tung tủ quần áo, tìm khắp phòng cũng không thấy cái chăn nào khác...
Không cần nói cũng biết có gì đó không ổn. Cô đúng là ngốc thật, không hiểu ra sớm hơn. Tất cả đều là cố ý! Sofa bị dời đi, chỉ có một cái chăn đắp cho Bùi Cẩn.
Hạ Nhuyễn: "..."
Đúng là cạn lời.
Hạ Nhuyễn đứng im tại chỗ rất lâu. Trời đầu xuân về đêm se lạnh, cô vừa mới khỏi ốm, nếu tối nay bị lạnh thì sáng mai kiểu gì cũng sốt lại.
Bị bệnh mệt mỏi thật sự rất khó chịu, chẳng có lý do gì để tự làm khổ mình cả. Hạ Nhuyễn liếc nhìn Bùi Cẩn đang say rượu nằm trên giường, chiếc giường rộng và chiếc chăn cũng khá to...
Quyết định xong, Hạ Nhuyễn cầm lấy bộ đồ ngủ rồi vào phòng tắm tắm rửa. Mở tủ ra thì thấy toàn là vest, quần âu, áo sơ mi—nổi bật nhất là một bộ đồ ngủ gợi cảm đến khó tin.
Hạ Nhuyễn đứng đơ người, ngón tay run run cầm lên bộ "đồ lót thì đúng hơn là đồ ngủ" đó...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)