Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

Khoảng thời gian đó, Vân Chi cũng đã nghĩ kỹ, dầu gì tiền bạc cũng đã bỏ ra rồi, coi như là khoản đầu tư đi. Cộng thêm suốt hai tháng trôi qua kể từ lần cô bị tai nạn, mọi thứ vẫn bình thường, không có dấu hiệu khác lạ nào, cô càng thả lỏng tâm trí, càng tin rằng cô bị ảnh hưởng bởi tiểu thuyết nên mới nghi thần nghi quỷ mà thôi.

Vân Chi bắt đầu lên ý tưởng làm vlog du lịch với chủ đề khám phá Việt Nam bằng xe RV, tính ra vừa có thể thoả mãn đam mê du lịch khắp nơi, vừa có thể kiếm tiền, thời gian cũng chủ động, thoải mái hẳn.

Vân Chi không khỏi nghĩ thầm, nếu lúc ấy cô “mê muội” thêm chút nữa, đừng tỉnh táo quá sớm, thì có phải cô đã kiếm được thật nhiều tiền để mua vật tư không?

Vân Chi lắc mạnh đầu gạt đi suy nghĩ vớ vẩn của mình. Bây giờ việc cần là tập trung chuẩn bị sẵn sàng cho ngày tận thế, những gì đã qua cho qua thôi, nuối tiếc cũng chẳng được gì.

Cũng không biết cô còn phải tiếp tục ở thế giới này bao lâu nữa, giấc mơ này khi nào mới chấm dứt? Mà tỉnh thì cô có khôi phục được trí nhớ không? Vân Chi không dám tưởng tượng đến cảnh mình tỉnh lại trong hiện thực, khi ký ức hoàn toàn trắng xoá thì phải đối diện với điều gì nữa.

“Chi... Chi... Vân Chi.”

Vân Chi nhăn mặt, phản xạ đưa tay lên ngoáy lỗ tai. Cô bị âm thanh vang lên từ bên cạnh làm màng nhĩ cô muốn bị thủng.

“Chú... Làm con hết hồn à.”

“Còn nói nữa hả? Nãy giờ chú nói gì con có nghe không vậy? Như người mất hồn thế hả?”

Vân Chi nhăn mũi:

“Sorry chú, con đang mải nghĩ chút chuyện, nên bị phân tâm.”

Trương Dũng hừ mạnh:

“ Thiệt tình, nãy giờ chú giới thiệu chiếc xe coi như vô ích rồi. Thôi vậy, con tự coi xe trước đi xem thấy thế nào. Giờ chú liên lạc lại với bên kia xem đồ con cần, họ chuẩn bị đến đâu đã rồi nói chuyện sau.”

Vân Chi nghiêm mặt hô to:

“Rõ! Thưa đồng chí Dũng.”

Trương Dũng lườm Vân Chi một cái không nói gì, quay lưng đi gọi điện thoại.

Nhìn theo dáng đi có chút khập khiễng của ông ấy, Vân Chi có chút chạnh lòng.

Trương Dũng vốn xuất thân là lính đặc công, sau một lần thực hiện nhiệm vụ gặp nạn, đồng đội hy sinh, còn ông tuy giữ được mạng, nhưng phần chân bị thương quá nặng, sau nhiều lần phẫu thuật vẫn để lại di chứng không còn đi thẳng được nữa.

Từ đó, ông xuất ngũ trở về mở một garage sửa chữa xe. Giấc mơ nối tiếp ba và ông nội trở thành chiến sĩ bảo vệ Tổ Quốc thành ra giang dở, khiến ông lúc nào cũng canh cánh trong lòng.

Vân Chi được ông dạy võ từ nhỏ. Cô nhớ có lần ông lỡ uống say, kể lại chuyện xưa rồi ngồi khóc hu hu như một đứa trẻ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc