Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Có thể đã quen đọc mấy thể loại truyện siêu nhiên, hoặc cũng có thể không gian này mang lại cảm giác quen thuộc cho Vân Chi, nên cô chỉ shock một chút rồi nhanh chóng tiếp nhận chuyện này.
Ngoài không gian tùy thân, cô còn có thêm khả năng giao tiếp với động vật nữa. Thần kì đúng không?
Vân Chi cũng không hiểu tại sao trí nhớ mình không hồi phục vào thời điểm đó?
Tại sao cho đến đêm qua, không hề có bất cứ tác động nào mình lại có thể nhớ lại một số chuyện trước kia?
Nghĩ cũng nản, người ta xuyên sách có lợi thế biết trước nội dung cốt truyện, còn cô thậm chí còn không nhớ mình là ai, không nhớ mình xuyên đến đây như thế nào nữa. Ngay cả nội dung cuốn tiểu thuyết này Vân Chi cũng quên hết. Cô chỉ nhớ đại khái kể về hành trình vượt qua thử thách đầy gian lao, vất vả của nữ chính trong thời kì mạt thế, sau đó cô ta thành công đứng vững, trở thành tượng đài kiên cường, bất khuất trong lòng mọi người.
Những chuyện này Vân Chi không hiểu sao không muốn tiết lộ với bất cứ ai, kể cả Lam Ngọc. Cô chỉ nói với cô ấy, cô cũng có giấc mơ tương tự, nên chắc chắn chuyện này sẽ xảy ra, cần phải bàn bạc kế hoạch cụ thể cho cuộc đại chiến sắp tới mà thôi.
Có lẽ hai đứa đều có sở thích giống nhau, là mê mấy tiểu thuyết siêu nhiên, mang mấy đề tài hoang đường kiểu này, nên mới nhanh chóng ổn định cảm xúc tiếp nhận tất cả.
Với phương châm “thà tin là có còn hơn không”, cả cô và Lam Ngọc đều quyết tâm chuẩn bị sẵn sàng mọi phương án giảm thiểu rủi ro, tăng cường khả năng sinh tồn.
Đang còn miên man suy nghĩ, tiếng gọi của tài xế taxi khiến Vân Chi giật mình bừng tỉnh.
“Tới rồi em gái.”
Nhìn số tiền hiển thị trên bảng điện tử, Vân Chi thanh toán, nói tiếng “cảm ơn” xong thì bước xuống xe.
Vừa đặt chân xuống đất, hơi nóng phả vào mặt khiến Vân Chi không nhịn được cau mày. Nhìn bảng hiệu Garage ô tô trước mặt, Vân Chi vội vàng sải bước nhanh vào trong để tránh nắng.
“Gâu... Gâu.”
Một chú becgie Đức từ trong cửa hàng lao ra như tên bắn. Khi tới gần Vân Chi, chú ta không ngừng vẫy đuôi rối rít chạy vòng vòng xung quanh cô.
Vân Chi thích thú ngồi sụp xuống nắm lấy đầu cậu chàng vò mạnh.
[Hì hì Mark à, nhớ chị không?]
[Gâu... Nhớ Chi... Nhớ Chi.]
[Ồ! Nhớ nhiều không?]
Mark bỗng khựng lại, nghiêng đầu nhìn Vân Chi. Hình như Vân Chi nghe hiểu tiếng sủa của nó, cô ấy đang hỏi nó sao?
[Gâu... Đồng chí Chi đang hỏi tôi sao? Đồng chí có thể hiểu tiếng của tôi sao?]
Vân Chi nhìn soái ca, à không soái cẩu đang đực mặt ra, cô bật cười:
[Ừm, có thể đừng nghiêm túc gọi đồng chí được không? Đây có phải trong quân đội đâu?]
[Gâu... Rõ!!]
Vân Chi ngước mặt nhìn trời:
[Chú Dũng đâu? Sao hôm nay em ở tiệm vậy?]
[Gâu... Đồng chí Chi....]
[Hừ... ]
Vân Chi trừng mắt nhìn Mark.
“Sao tới rồi mà không vô trong, thấy Mark nó đang nằm bỗng cuống quít chạy ra, biết ngay con đến mà.”
Nhìn người đàn ông cao lớn mặc trên người bộ đồ lao động dính đầy vết dầu nhớt, Vân Chi đứng dậy, nhoẻn miệng chàở:
“Chú Dũng.”
“Ừ, vô trong đi.”
“Dạ.”
[Gâu .. Chi à, nãy nghe tôi nói gì không?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
