Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Chi hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng thì tảng đá đè nặng nơi lồng ngực cũng đã nhẹ đi phân nửa. Ngước lên nhìn khoảng trời xanh trong vắt, trong lòng cô lại khe khẽ thở dài, nhẹ bớt thì sao chứ...
Đang còn âm thầm cảm khái, Vân Chi đã thấy chiếc Maybach quen thuộc dừng lại trước mặt mình, cửa kính xe hạ xuống từ từ để lộ ra một gương mặt đẹp trai, Trọng Lân ngồi trong xe hỏi với ra:
“Thật sự không cần anh đưa về sao?”
Vân Chi mỉm cười:
“Không cần đâu ạ, em còn có việc cũng chưa về ngay. Anh nhớ chiều tối mai ghé nhà em ăn tối nhé. Không được phép từ chối đâu đó, xíu em sẽ nhắn tin mời cả chú Vũ nữa.”
“Ok em! Vậy anh đi trước nha. Mai gặp. Bye.”
“Bye.”
Xe Trọng Lân vừa lăn bánh rời khỏi, ở phía sau một chiếc taxi cũng vừa lúc chạy tới. Vân Chi lập tức vẫy xe lại.
Sau khi báo địa chỉ cho bác tài xong, Vân Chi mở điện thoại ra kiểm tra.
_______
Thư Nhã cố gắng kìm chế cơn giận để không đập điện thoại, cô đã gọi hàng chục cuộc, nhắn hàng chục tin cho Vân Chi mà cứ như đá chìm đáy biển, hoàn toàn không có bất cứ hồi đáp nào. Cô ta rõ ràng cố ý mà! Thư Nhã bực bội chửi thầm. Cô không khỏi chán nản, không lẽ chuyện chiếc vòng không thể giải quyết sao?
Nghĩ một lúc Thư Nhã cầm điện thoại lên bấm một dãy số. Bên kia rất nhanh đã có người nhận máy.
“Mẹ nghe nè bé cưng!"
Giọng nữ ngọt ngào truyền đến tai Thư Nhã. Lâu lắm rồi mới nghe lại giọng mẹ, Thư Nhã không nhịn được xúc động, cô bật một tiếng nghẹn ngào:
“Mẹ!”
Thư Cầm nghe giọng con gái giống như đang khóc, bà hốt hoảng:
“Con gái, con sao vậy? Ai bắt nạt con? Con đang ở đâu?”
Một loạt câu hỏi dồn dập ập tới, nhưng Thư Nhã không hề cảm thấy phiền chán, chỉ thấy xúc động dâng tràn. Cô không dám tưởng tượng kiếp trước khi nghe tin cô chết, mẹ sẽ thế nào nữa. Đè lại cảm xúc trong lòng, Thư Nhã tỏ vẻ tự nhiên:
“Hì, có đâu. Con chỉ hơi nghẹt mũi thui à."
“Nói thiệt đi, có ai ức hiếp con gái mẹ phải không? Đừng có giấu mẹ, mẹ còn không hiểu con à?”
Nghe những lời quan tâm của mẹ, Thư Nhã cảm thấy ấm lòng. Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ, chỉ nghe một tiếng gọi mà đã biết con không ổn rồi. Thư Nhã làm ra vẻ bất đắc dĩ:
“Mẹ, thật sự không có. Chỉ là đêm qua còn gặp ác mộng nên tỉnh dậy có chút sợ thôi.”
“Trời! Con nhỏ này, bao lớn rồi, mơ thấy ác mộng còn sợ hãi. Vậy con mơ thấy gì mà đến trưa rồi vẫn còn sợ?"
“Không có gì, con quên rồi. Mẹ nè...”
“Ừm, sao thế con?”
Thư Nhã ngập ngừng:
“Mẹ, mẹ còn bao nhiêu tiền?”
Thư Cầm sửng sốt, sao tự nhiên lại hỏi đến tiền. Bà bỗng lo lắng:
“Con thiếu tiền hả Nhã? Con cần bao nhiêu, để mẹ chuyển khoản cho con”
Thư Nhã cắn môi, bắt đầu bịa chuyện:
“Mẹ, là như vầy. Dự án con đầu tư đang thiếu kinh phí, nếu chậm trễ sẽ thiệt hại rất nặng. Tụi con đang kêu gọi vốn đầu tư, mà tình hình không được khả quan lắm, cho nên gioè cầu cứu mẹ yêu nè."
Thư Cầm nhíu chặt mày:
“ Dự án đó cần cần bao nhiêu? Chắc nhiều lắm phải không? Tiền của mẹ không nhiều, chỉ khoảng ba tỷ có đủ không? Hay để mẹ hỏi ba con coi sao.”
Thư Nhã không ngờ tiền tiết kiệm của mẹ cô ít ỏi như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







